Người lính giữ chiếc còi tàu trên dòng sông Cửu Long
Câu chuyện kể về người lính đặc công nước giữ chiếc còi tàu của người cha làm nghề lái đò như một biểu tượng dẫn đường trong những năm chiến đấu trên sông nước miền Tây.
Ông Lâm Văn Tới sinh ra trong gia đình nhiều đời làm nghề đưa đò trên sông Cửu Long. Cha ông là người lái tàu nhỏ chở khách qua sông và luôn mang theo một chiếc còi đồng cũ để báo hiệu trong sương mù.
Năm 1968, ông gia nhập lực lượng đặc công nước. Trước ngày đi, cha tháo chiếc còi khỏi con tàu rồi trao cho con trai: “Khi lạc giữa sông nước, hãy nhớ tiếng còi này là đường về.”
Ông mang chiếc còi theo trong nhiều trận đánh trên hệ thống sông rạch miền Tây Nam Bộ.
Một đêm năm 1971, đơn vị ông làm nhiệm vụ phá hủy một kho nhiên liệu ven sông. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, xuồng của đơn vị bị hỏng máy giữa màn đêm dày đặc sương.
Phía sau là lực lượng truy đuổi.
Phía trước là mạng lưới kênh rạch chằng chịt.
Trong lúc mọi người hoang mang, ông nhớ đến lời cha.
Ông dùng chiếc còi phát tín hiệu theo quy ước của ngư dân địa phương.
Một chiếc ghe đánh cá bí mật của cơ sở cách mạng nghe thấy và tìm đến ứng cứu.
Cả đơn vị thoát khỏi vòng vây trong gang tấc.
Sau ngày giải phóng, ông mang chiếc còi trả lại cha nhưng người cha từ chối.
Ông nói: “Con giữ đi, nó đã theo con qua chiến tranh rồi.”
Hiện nay chiếc còi vẫn được ông treo trong nhà như lời nhắc về những dòng sông từng chứng kiến tuổi trẻ của mình.



