Bài viết

Người Lính Giữ Cột Mốc 685

Lào Cai22/05/2026Nguyễn Thị Oanh (xã Tằng Loỏng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hùng quê ở Nam Định, là con trai cả trong gia đình có ba anh em. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ anh đưa cho con trai chiếc khăn len tự đan và dặn: “Biên giới lạnh lắm, con giữ gìn sức khỏe.”

Những ngày đầu ở biên giới, Hùng chưa quen với cái rét cắt da thịt của vùng núi cao. Ban ngày anh cùng đồng đội tuần tra dọc các triền núi đá tai mèo, ban đêm thay phiên nhau trực gác.

Đồn biên phòng chỉ có vài gian nhà gỗ lợp mái tôn cũ. Nước sinh hoạt phải gùi từ khe núi cách đó vài cây số. Dù thiếu thốn, anh em trong đơn vị luôn động viên nhau cố gắng.

Một buổi sáng tháng Hai, tiếng pháo bất ngờ dội xuống dữ dội. Địch tấn công vào khu vực cột mốc 685. Hùng cùng tiểu đội lập tức cơ động lên điểm cao chiến đấu.

Đạn pháo nổ liên tiếp làm đất đá tung mù trời. Trong lúc chiến đấu, chiến sĩ trẻ Lê Văn Thành bị thương nặng ở chân. Không chút do dự, Hùng lao ra kéo đồng đội vào vị trí an toàn.

Đạn bắn xối xả quanh người nhưng Hùng vẫn cắn răng dìu Thành xuống khe đá.

Khi vừa đưa được đồng đội tới nơi trú ẩn, một quả pháo phát nổ gần đó khiến Hùng bị thương nặng.

Dù máu chảy nhiều, anh vẫn tiếp tục cầm súng chiến đấu đến khi đơn vị giữ vững được trận địa.

Sau trận đánh, Nguyễn Văn Hùng được đưa về tuyến sau điều trị nhưng vết thương quá nặng.

Trước lúc hy sinh, anh chỉ kịp nhắn đồng đội:

“Đừng để mất cột mốc...”

Nhiều năm sau, những người lính cũ trở lại Hà Giang vẫn nhớ mãi hình ảnh người trung sĩ trẻ ôm súng đứng giữa núi đá biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn