Người lính giữ cột mốc trong đêm sương
Sau ngày đất nước thống nhất, khi tiếng súng ở nhiều nơi đã lắng xuống, những người lính biên phòng vẫn ngày đêm bám trụ nơi biên cương để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Câu chuyện của Thiếu úy Nguyễn Văn Dũng là ký ức về một đêm tuần tra không thể nào quên bên cột mốc biên giới.
Mỗi sáng sớm, khi sương còn phủ trắng những ngọn đồi, ông Nguyễn Văn Dũng lại đứng trước lá cờ Tổ quốc treo trong sân nhà, chỉnh lại nếp gấp rồi mới bắt đầu công việc thường ngày.
Ông bảo, suốt hơn bốn mươi năm qua, mỗi lần nhìn lá cờ tung bay, ông lại nhớ đến một đêm mùa đông năm 1984 – đêm mà ông hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của hai chữ chủ quyền.
Khi ấy, ông là một chiến sĩ trẻ của đơn vị bảo vệ biên giới phía Bắc. Đồn đóng quân nằm cheo leo trên sườn núi, cách cột mốc chỉ vài ki-lô-mét. Cuộc sống của những người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Mùa đông, sương mù dày đặc, có ngày không nhìn rõ người đứng cách mình vài mét. Nước sinh hoạt phải gùi từ khe núi, lương thực tiếp tế nhiều khi bị chậm vì đường bị sạt lở.
Đêm nào cũng vậy, tổ tuần tra gồm bốn người lặng lẽ xuất phát từ lúc trời chưa sáng. Họ men theo những con đường mòn quanh co, kiểm tra từng đoạn đường biên, từng cột mốc giữa núi rừng.
Đêm hôm ấy, gió mùa tràn về. Nhiệt độ xuống rất thấp.
Cả khu rừng chìm trong màn sương trắng đặc quánh.
Ông Dũng đi đầu, chiếc đèn pin được che kín chỉ để lộ một tia sáng nhỏ.
Khi đến gần cột mốc số 128, ông bất ngờ phát hiện những dấu chân còn rất mới trên nền đất ẩm.
Ông ra hiệu cho đồng đội dừng lại.
Tất cả lập tức tắt đèn, chia nhau quan sát.
Không gian im phăng phắc.
Chỉ còn tiếng gió rít qua vách đá.
Sau gần mười phút theo dõi, tổ tuần tra xác định đó là dấu vết của một nhóm người vừa đi lạc từ khu vực rừng giáp biên sang.
Các anh nhanh chóng tiếp cận, giải thích, hướng dẫn họ quay trở lại đúng tuyến, đồng thời báo cáo về đơn vị để phối hợp xử lý theo quy định.
Mọi việc diễn ra trong bình tĩnh, đúng nguyên tắc và đảm bảo an toàn.
Khi trở về đến cột mốc, ông Dũng lấy chiếc khăn tay lau lớp sương bám trên mặt đá.
Dưới ánh đèn pin, hai chữ "Việt Nam" khắc trên cột mốc hiện lên rõ ràng.
Ông đứng nghiêm, giơ tay chào.
Một đồng đội hỏi nhỏ:
"Anh làm gì thế?"
Ông mỉm cười:
"Chào Tổ quốc."
Không ai nói thêm lời nào.
Giữa núi rừng lạnh giá, bốn người lính lặng lẽ đứng bên cột mốc. Trong khoảnh khắc ấy, họ cảm nhận rất rõ rằng sau lưng mình là quê hương, là gia đình, là hàng triệu người dân đang yên giấc ngủ.
Nhiều năm sau, khi rời quân ngũ, ông Dũng vẫn giữ thói quen đi bộ mỗi sáng.
Có lần, một cháu học sinh hỏi:
"Ông ơi, bảo vệ biên giới có khó không?"
Ông nhìn đứa trẻ rồi nhẹ nhàng đáp:
"Khó chứ. Nhưng điều khó nhất không phải là đường núi hay thời tiết. Điều khó nhất là luôn phải giữ trong tim mình ý thức rằng mỗi bước chân mình đều đang đi trên đất của Tổ quốc."
Câu trả lời giản dị ấy khiến những người có mặt đều lặng đi.
Đến nay, trong phòng khách nhà ông vẫn treo bức ảnh chụp cột mốc biên giới năm xưa. Mỗi dịp Quốc khánh hay Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, ông lại lau sạch khung ảnh, kể cho con cháu nghe về những đêm tuần tra trong sương lạnh, về tình đồng đội và niềm tự hào khi được khoác lên mình màu áo lính.
Ông luôn nhắn nhủ:
"Biên giới bình yên không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ đã âm thầm canh giữ ngày đêm. Khi yêu lá cờ Tổ quốc, hãy bắt đầu từ việc yêu từng tấc đất quê hương."
Ngoài hiên, lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trong gió. Ông Dũng đứng lặng nhìn về phía dãy núi xa, nơi có những cột mốc vẫn ngày đêm sừng sững giữa đại ngàn, như những người lính thầm lặng không bao giờ rời vị trí.


