Cựu chiến binh

Người lính giữ đài quan sát

Ninh Bình11/05/2026sưu tầm (trường THPT Hoa Lư A)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên ngọn đồi đầy gió ở chiến trường Quảng Trị năm 1972, có một đài quan sát nhỏ được dựng tạm bằng bao cát và gỗ rừng. Đó là nơi ông Nguyễn Văn Cừ từng làm nhiệm vụ trinh sát pháo binh suốt nhiều tháng trời.

Công việc của ông là quan sát vị trí địch rồi truyền tọa độ về phía sau cho pháo binh tác chiến. Đài quan sát nằm trên cao nên cũng trở thành mục tiêu bị bắn phá dữ dội nhất.

“Có ngày bom nổ quanh đồi từ sáng tới tối,” ông kể. “Đất đá rung lên như động đất.”

Đài quan sát chật hẹp, nóng như thiêu vào ban ngày và lạnh buốt về đêm. Nhưng điều nguy hiểm nhất là mỗi khi phát tín hiệu vô tuyến, vị trí rất dễ bị lộ.

Một buổi chiều, trong lúc ông đang truyền tin thì pháo địch bất ngờ dội trúng sườn đồi. Cả căn hầm rung chuyển dữ dội. Một đồng đội bên cạnh bị thương nặng ở chân.

Máy liên lạc cũng hỏng gần hết.

Giữa khói bụi mù mịt, ông Cừ vẫn cố sửa lại đường dây để truyền nốt thông tin cuối cùng về sở chỉ huy. Ông hiểu nếu mất liên lạc, cả đơn vị phía trước có thể rơi vào nguy hiểm.

Khi hoàn thành bản tin cuối cùng, ông mới quay sang băng bó cho đồng đội.

Sau trận đánh, người chỉ huy nói với ông:

“Đài quan sát còn hoạt động được là nhờ cậu.”

Nhưng ông chỉ lặng im nhìn xuống những ngọn đồi loang lổ hố bom phía xa. Ông biết nơi ấy vừa có thêm nhiều người lính ngã xuống.

Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ về chiến trường Quảng Trị, ông vẫn nhớ rõ cảm giác ngồi trong căn hầm nhỏ nghe tiếng máy vô tuyến rè rè giữa mưa bom. Một thời tuổi trẻ của ông đã đi qua như thế — lặng lẽ nhưng không bao giờ quên được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn