Cựu chiến binh

Người lính giữ đảo – “Cột mốc sống giữa trùng khơi”

Giữa mênh mông sóng nước, nơi những cơn gió biển thổi rát mặt người, cựu chiến binh Trần Văn Lâm (sinh năm 1958) vẫn nhớ như in những ngày tháng đứng gác giữa đảo tiền tiêu phía Nam Tổ quốc.

Phú Thọ26/03/2026Nguyễn Quốc Tuấn (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mênh mông sóng nước, nơi những cơn gió biển thổi rát mặt người, cựu chiến binh Trần Văn Lâm (sinh năm 1958) vẫn nhớ như in những ngày tháng đứng gác giữa đảo tiền tiêu phía Nam Tổ quốc. Ông nhập ngũ năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, tình hình biển đảo còn nhiều phức tạp. Ra đảo khi mới ngoài hai mươi tuổi, hành trang của ông chỉ là vài bộ quân phục, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn của mẹ: “Ra đó, con giữ đất thay mẹ”.

Những ngày đầu trên đảo là chuỗi thử thách không ngừng. Nước ngọt khan hiếm, mỗi chiến sĩ chỉ được cấp vài lít mỗi ngày để vừa uống, vừa sinh hoạt. Có hôm nắng gắt đến mức đá cũng bỏng rát, đêm xuống thì gió biển rít qua từng khe cửa, lạnh thấu xương.

“Có những ca trực đêm, chỉ có mình tôi với khẩu súng và biển đen đặc. Xa xa là ánh đèn tàu lạ. Lúc đó, chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là hậu quả rất lớn”, ông Lâm kể.

Nhưng gian khổ chưa phải là điều đáng sợ nhất. Điều khiến những người lính đảo day dứt hơn cả là nỗi nhớ nhà. Có những lá thư phải mất hàng tháng mới đến nơi. Có những tin vui, tin buồn từ đất liền khi nhận được đã muộn mất rồi.

Một lần, trong cơn bão lớn, sóng đánh tràn qua công sự, nhiều thiết bị bị cuốn trôi. Đơn vị phải căng mình giữ từng vị trí. Ông Lâm cùng đồng đội bám trụ suốt nhiều giờ trong mưa gió, vừa gia cố công sự, vừa sẵn sàng chiến đấu.

“Khi đó, chúng tôi không nghĩ đến sợ hãi. Chỉ nghĩ nếu mình lùi một bước, thì chủ quyền cũng lùi theo một bước”, ông nói, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.

Sau nhiều năm công tác, ông trở về đất liền, mang theo ký ức về một thời tuổi trẻ gửi lại giữa biển khơi. Với ông, mỗi tấc đảo, mỗi ngọn sóng đều có bóng dáng của những người lính đã sống, đã chiến đấu và có khi đã nằm lại.

“Chúng tôi không phải anh hùng gì lớn lao. Chỉ là những người đứng đúng chỗ, vào đúng thời điểm mà Tổ quốc cần”, ông Lâm nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính giữ đảo – “Cột mốc sống giữa trùng khơi” | Câu chuyện thời hoa lửa