Người Lính Giữ Đồi 468
Tháng 2 năm 1979, tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang, chiến sĩ Nguyễn Văn Thiện mới 21 tuổi đã cùng đơn vị chốt giữ cao điểm 468.
Thiện quê ở huyện Giao Thủy, Nam Định. Nhà nghèo, cha mất sớm, mẹ anh một mình nuôi ba anh em bằng nghề làm muối. Ngày nhập ngũ, mẹ chỉ dúi vào tay anh chiếc khăn tay cũ và dặn:
“Con đi giữ đất nước thì phải sống cho xứng đáng.”
Những ngày đầu ở Vị Xuyên, mưa rét kéo dài, núi đá dựng đứng, lương thực thiếu thốn. Bộ đội phải ngủ trong hầm đá chật hẹp, ngày đêm hứng chịu pháo kích.
Một buổi sáng, pháo địch dội xuống như mưa. Đất đá tung mù trời. Đồng chí Lê Quốc Hùng bị thương nặng ở chân, nằm giữa chiến hào.
Nguyễn Văn Thiện không ngần ngại lao ra cứu bạn giữa làn đạn. Anh cõng Hùng chạy về hầm trú ẩn nhưng đúng lúc ấy một quả pháo nổ gần đó.
Thiện ngã xuống, vẫn còn giữ chặt người đồng đội trên lưng.
Sau trận đánh, Hùng sống sót trở về quê, còn Nguyễn Văn Thiện mãi mãi nằm lại nơi biên cương.
Nhiều năm sau, mẹ anh khăn gói lên Hà Giang tìm mộ con. Đứng trước bia mộ phủ đầy sương núi, bà lặng lẽ đặt chiếc khăn tay năm xưa lên phần mộ rồi bật khóc:
“Con giữ được đất nước rồi, mẹ đến đón con về đây...”



