Cựu chiến binh

Người Lính Giữ Kho Xăng

Ninh Bình14/05/2026Nguyễn Đức Hiệp (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Tuyên, sinh ngày 30 tháng 3 năm 1949, quê quán xã Đông Hoàng, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, từng là chiến sĩ hậu cần tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.

Ông Tuyên sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo có bốn anh em. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa và những ngày mò cua bắt cá bên dòng sông quê. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp phần bảo vệ đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ kho xăng dầu phục vụ cho các đoàn xe vận tải chi viện chiến trường miền Nam. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm bởi kho xăng luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ.

Ông kể rằng những năm tháng trên Trường Sơn, xăng dầu quý như máu. Để giữ bí mật, các kho chứa thường được đặt sâu trong rừng già, ngụy trang bằng lá cây và đất đá.

Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Trần Văn Học quê Bắc Giang, người rất gan dạ và luôn nhận phần trực đêm thay đồng đội. Học thường nói:

“Chỉ cần còn xăng thì xe còn chạy vào chiến trường.”

Mùa khô năm 1972, đơn vị của ông đóng quân gần một trọng điểm đánh phá ở Quảng Bình. Đêm hôm ấy, cả đơn vị đang khẩn trương tiếp nhiên liệu cho đoàn xe chuẩn bị hành quân thì còi báo động vang lên.

Máy bay địch xuất hiện rất nhanh rồi liên tục ném bom xuống khu vực cánh rừng nơi đặt kho xăng. Tiếng nổ rung chuyển mặt đất, lửa bùng lên dữ dội ở một khu bể chứa phía ngoài.

Nếu ngọn lửa lan rộng, toàn bộ kho xăng có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Không chút do dự, anh Trần Văn Học cùng nhiều chiến sĩ lao vào kéo các thùng nhiên liệu ra khỏi khu vực cháy. Khói lửa nóng rát khiến ai cũng ngạt thở nhưng không ai lùi bước.

Ông Nguyễn Văn Tuyên xúc động kể lại:

“Học vừa kéo thùng xăng vừa hô anh em nhanh chóng cứu kho. Cậu ấy luôn đi đầu ở nơi nguy hiểm nhất.”

Trong lúc mọi người đang dập lửa, một quả bom nổ gần khiến đất đá văng khắp nơi. Anh Học bị thương rất nặng nhưng vẫn cố cùng đồng đội khóa van dẫn xăng để ngăn cháy lan.

Nhờ sự dũng cảm của anh và đồng đội, phần lớn kho xăng đã được bảo vệ an toàn, kịp thời phục vụ cho các đoàn xe tiếp tục vào Nam.

Nhưng người chiến sĩ trẻ tuổi năm ấy đã anh dũng hy sinh ngay trong đêm lửa cháy giữa đại ngàn Trường Sơn.

Sau chiến tranh, ông Tuyên vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội áo quần lấm lem khói đen nhưng ánh mắt đầy quyết tâm giữa biển lửa năm xưa.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông trở về quê hương Thái Bình tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.

Đến nay, mỗi lần nhìn thấy những đoàn xe nối đuôi nhau trên đường quê yên bình, ông lại nhớ về những đoàn xe Trường Sơn năm nào cùng những người lính thầm lặng đã hy sinh để giữ cho dòng nhiên liệu không bao giờ ngừng chảy.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Đất nước hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh. Các cháu phải biết yêu lao động, sống trách nhiệm và luôn gìn giữ tình yêu với quê hương, Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn