Bài viết

NGƯỜI LÍNH GIỮ LỬA TRONG TRÁI TIM NON TRẺ

Đắk Lắk16/12/2025Chi đoàn 10A10 (Đoàn Trường THPT Nguyễn Huệ - Đoàn phường Tuy Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không nằm trong trang sách, mà nằm trong những nếp nhăn của một người lính già – người đã đi qua cả tuổi trẻ bằng tiếng súng, khói lửa và những bước chân không hề lùi bước. Ông Nguyễn Hữu Vinh, sinh năm 1954, là một trong những người như thế. Ở tuổi hơn bảy mươi, ông vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc của năm 1972 – năm ông rời quê An Hải, Tuy An, Phú Yên, để đi vào chiến trường với trái tim của một chàng trai 18 tuổi tràn đầy lý tưởng.

Đụng tới đất nước mình thì phải đứng dậy chống lại.”

Ông nói câu ấy rất nhẹ, nhưng nó mang sức nặng của cả một thế hệ. Thế hệ mà niềm tin và tình yêu nước không đến từ những khẩu hiệu lớn lao, mà đến từ những điều rất gần: bảo vệ cha mẹ, bảo vệ xóm làng, bảo vệ nơi mình sinh ra.

Những ngày đầu bước vào chiến khu , ông đối mặt với bao gian khổ: đường rừng trơn trượt, cái đói cồn cào, những đêm hành quân dài đến mức trời và đất như hòa vào một. Nhưng ông không kể về mình nhiều. Ông kể về đồng đội – những người đã chia từng ngụm nước, từng nắm cơm; những người không kịp nhìn thấy hòa bình mà chúng ta đang sống.

Có những đoạn ông dừng lại rất lâu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang trở về núi rừng năm ấy:

“Có người đi rồi… không trở về nữa.”

Chỉ bấy nhiêu thôi, mà đủ khiến chúng em nghẹn lại.

Chiến dịch Xuân – Hè 1972 không chỉ là những trang sử oai hùng. Với ông, đó là tuổi trẻ được thử thách, được hun đúc trong máu và nước mắt, nhưng cũng là tuổi trẻ đẹp nhất vì biết sống vì một điều lớn lao hơn bản thân: đó chính là Tổ quốc.

Khi ông kể về cảnh làng xóm bị bom đạn tàn phá, chúng em cảm nhận được nỗi đau không thể diễn tả thành lời. Khi ông kể về những ngày hành quân trong mưa rừng, chúng em hình dung được cả sự cô độc lẫn kiên cường của những người chiến sĩ. Và khi ông kể về niềm vui chiến thắng, niềm tin ấy lan đến từng người như một ngọn lửa – nhỏ thôi nhưng cháy mãi.

Chiến tranh qua đi, ông trở về với đôi bàn tay chai sần và trái tim còn mang nhiều vết thương không nhìn thấy. Ông làm lại từ đầu như bao người lính khác: nông dân, lao động, người cha, người ông. Nhưng sâu trong ông vẫn giữ một ký ức thiêng liêng – ký ức về đồng đội, về những người nằm lại dưới đất đỏ, về những buổi tối trong rừng nghe tiếng côn trùng xen lẫn tiếng bom mà vẫn không thôi hy vọng.

Ông nói:

“Hòa bình tụi con có bây giờ… là đổi bằng máu xương thiệt đó.”

Câu nói khiến chúng em im thin thít.
Và có lẽ, chính khoảnh khắc đó là khoảnh khắc lịch sử lan tỏa sâu nhất.

Ngày nay, khi đất nước không còn chiến tranh, khi những đứa trẻ ngồi trong lớp học êm đềm với tiếng quạt và bảng trắng, thì những câu chuyện như của ông Vinh lại càng trở nên quý giá. Chúng không chỉ kể về quá khứ, mà còn giải thích vì sao chúng ta phải sống tử tế, vì sao phải nỗ lực, vì sao phải biết ơn những điều tưởng như bình thường.

Những câu chuyện mà ông Nguyễn Hữu Vinh kể lại không chỉ là ký ức của một đời người, mà là bài học để chúng em – những người sinh ra trong hòa bình – hiểu được giá trị thật sự của hai chữ “bình yên”. Chúng em nhận ra rằng sự bình lặng hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, bằng nước mắt và cả sinh mạng của biết bao chiến sĩ năm xưa.

Vì vậy, thế hệ trẻ chúng em càng phải sống có trách nhiệm hơn với hiện tại, biết trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống đang có và không ngừng nỗ lực để trở thành công dân tốt. Lịch sử không đòi hỏi chúng ta phải lặp lại những cuộc chiến, nhưng lịch sử nhắc rằng chúng ta phải biết trân quý, biết ơn và sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm xuống.

Giữ gìn hòa bình đôi khi chỉ bắt đầu từ những điều rất nhỏ: một tấm lòng lương thiện, một hành động đúng đắn, một ước mơ được theo đuổi đến cùng.

Đó cũng là cách để ngọn lửa mà thế hệ đi trước đã thắp lên – ngọn lửa của niềm tin, sự kiên cường và tình yêu đất nước – tiếp tục cháy sáng trong thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Chúng em tin rằng khi mỗi người đều sống có ý thức và trách nhiệm, đất nước này sẽ không chỉ giữ vững hòa bình, mà còn trở nên mạnh mẽ và tươi đẹp hơn bao giờ hết.

Đó chính là món quà tri ân chân thành nhất mà chúng em có thể gửi đến những người như ông Vinh – những người đã dành cả thanh xuân để bảo vệ Tổ quốc.

Và hơn hết, tuổi trẻ Nguyễn Huệ xin cúi đầu biết ơn….

Tuổi trẻ Nguyễn Huệ xin cúi đầu biết ơn những người đã đi trước – những con người đã biến đau thương thành ý chí, biến mất mát thành sức mạnh.
Chúng em hiểu rằng hòa bình hôm nay là món quà vô giá mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng tất cả.
Và bằng chính nỗ lực mỗi ngày, chúng em nguyện sống tốt hơn, học tốt hơn, cống hiến nhiều hơn để không phụ lòng những người đã giữ đất nước này đứng vững trong bão táp chiến tranh.

Tri ân quá khứ – Trân trọng hiện tại – Trách nhiệm với tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn