Cựu chiến binh

Người lính giữ màu xanh giữa chiến trường

Phú Thọ18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt, có một người lính trẻ tên Bùi Văn Tấn.

Tấn sinh ra ở một vùng quê nhiều cây xanh.

Tuổi thơ của anh gắn với những khu vườn nhỏ, những hàng tre trước ngõ và những buổi chiều cùng cha chăm sóc cây cối quanh nhà.

Từ nhỏ, Tấn đã có một tình yêu đặc biệt với thiên nhiên.

Anh thích nhìn những mầm cây lớn lên.

Thích cảm giác một hạt giống nhỏ bé có thể trở thành một thân cây vững chắc theo thời gian.

Trước ngày nhập ngũ, Tấn từng trồng một hàng cây nhỏ trước sân nhà.

Anh nói với mẹ:

"Khi con về, chắc cây đã lớn rồi."

Đó là một lời hẹn giản dị.

Nhưng cũng là điều anh luôn mong chờ trong những năm tháng xa quê.

Ở chiến trường, Tấn được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực đóng quân và hỗ trợ các hoạt động của đơn vị.

Những ngày ở rừng, anh có cơ hội sống giữa thiên nhiên nhiều hơn bao giờ hết.

Nhưng khác với quê nhà, nơi đây là một vùng đất đầy thử thách.

Cây cối bị ảnh hưởng bởi bom đạn.

Nhiều khu rừng từng xanh tốt trở nên tiêu điều.

Chứng kiến điều đó, Tấn càng trân trọng sự sống.

Trong những lúc rảnh rỗi, anh thường tìm những cây non bị ảnh hưởng rồi chăm sóc lại.

Đồng đội thấy vậy thường hỏi:

"Giữa lúc này mà còn chăm cây sao?"

Tấn cười:

"Cây cũng như con người."

"Nếu còn có thể sống thì mình nên giúp nó."

Câu nói ấy khiến nhiều người xúc động.

Bởi ngay giữa chiến tranh, anh vẫn giữ được sự dịu dàng với những điều nhỏ bé.

Trong đơn vị, Tấn là người sống lạc quan.

Anh thường động viên đồng đội bằng những câu chuyện về quê hương.

Anh kể về khu vườn của gia đình.

Về hàng cây trước nhà.

Về những mùa quả chín mà anh mong được nhìn thấy một lần nữa.

Những câu chuyện ấy giúp mọi người vơi đi phần nào nỗi nhớ nhà.

Một chiến sĩ trẻ từng nói:

"Nghe anh Tấn kể chuyện cây cối, tôi thấy như đang được trở về quê."

Tấn chỉ cười.

Anh không nghĩ mình làm điều gì đặc biệt.

Anh chỉ muốn giữ lại những điều bình thường giữa hoàn cảnh không bình thường.

Những lá thư gửi về gia đình, Tấn luôn hỏi thăm những cây trong vườn.

Anh dặn mẹ:

"Nếu cây trước sân lớn rồi thì mẹ nhớ chăm giúp con."

Người mẹ đọc thư nhiều lần.

Bà hiểu rằng con trai mình dù ở nơi xa vẫn luôn nhớ về ngôi nhà nhỏ.

Những năm tháng chiến tranh tiếp tục trôi qua.

Tấn cùng đồng đội trải qua nhiều khó khăn.

Anh chứng kiến nhiều người bạn ra đi.

Mỗi lần như vậy, anh càng hiểu giá trị của sự sống.

Anh từng nói:

"Sau này hòa bình, việc đầu tiên tôi muốn làm là trồng thật nhiều cây."

Đó không phải là một ước mơ lớn lao.

Nhưng nó thể hiện niềm tin rằng sau những mất mát, cuộc sống rồi sẽ hồi sinh.

Trong một lần làm nhiệm vụ, Bùi Văn Tấn đã hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời còn trẻ.

Những người đồng đội tìm thấy trong hành trang của anh một ít hạt giống nhỏ được gói cẩn thận.

Không ai biết anh đã giữ chúng từ bao giờ.

Nhưng mọi người hiểu đó là biểu tượng cho mong ước về một ngày mai bình yên.

Sau ngày hòa bình, gia đình Tấn đem những hạt giống ấy gieo xuống khu vườn quê nhà.

Những mầm cây mới mọc lên.

Lớn dần theo năm tháng.

Giống như lời hứa mà anh chưa kịp thực hiện.

Nhiều năm sau, hàng cây trước sân nhà Tấn vẫn xanh tốt.

Những người dân trong làng thường nhắc về chàng trai năm xưa.

Một người đã đi qua chiến tranh nhưng vẫn giữ trong lòng tình yêu với sự sống.

Chiến tranh thường gắn với hình ảnh khói lửa và mất mát.

Nhưng trong những năm tháng ấy vẫn có những con người cố gắng bảo vệ từng điều bình dị.

Một mầm cây.

Một khoảng xanh.

Một niềm tin vào ngày mai.

Bùi Văn Tấn đã không thể tự tay trồng những hàng cây sau ngày hòa bình.

Nhưng anh đã để lại một câu chuyện đẹp về một người lính biết yêu thương sự sống ngay giữa chiến trường.

Một người giữ màu xanh trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn