Người lính giữ ngọn đồi 241
Ông Nguyễn Văn Lợi sinh năm 1950 trong một gia đình thuần nông. Những năm cuối thập niên 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lần lượt khoác ba lô nhập ngũ. Năm 1968, vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện viết đơn lên đường.
Ngày chia tay, mẹ chỉ gói cho ông vài nắm cơm nếp, ít muối vừng và chiếc khăn tay đã cũ. Người cha ít nói chỉ vỗ vai con trai rồi dặn: "Đi thì phải giữ lấy danh dự của người lính."
Những ngày trên chiến trường
Sau nhiều tháng huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Nam. Đơn vị của ông có nhiệm vụ chốt giữ một ngọn đồi chiến lược, nơi ngày nào cũng hứng chịu pháo kích.
Có hôm từ sáng đến chiều, hàng trăm quả đạn pháo trút xuống. Đất đá tung mù mịt, cây rừng gãy đổ. Hầm trú ẩn nhiều lần bị sập, cả đơn vị phải đào lại ngay trong đêm.
Ông nhớ nhất trận đánh cuối năm 1972. Một đồng đội bị thương nặng giữa làn đạn. Không ai bảo ai, ông cùng hai chiến sĩ khác lao ra kéo đồng đội vào hầm. Khi trở về, chiếc ba lô sau lưng ông đã bị một mảnh pháo xuyên thủng. Nếu viên đạn lệch đi vài phân, có lẽ ông đã không còn cơ hội trở về.
Tình đồng đội
Điều khiến ông xúc động nhất sau hơn nửa thế kỷ không phải những trận đánh mà là tình đồng chí.
Đêm giao thừa năm ấy, mỗi người chỉ có một nắm cơm và một miếng lương khô. Thế nhưng ai cũng cố bẻ đôi phần ăn của mình để chia cho người bên cạnh. Họ ngồi quanh ngọn đèn dầu nhỏ, kể về quê hương, về người mẹ đang mong ngóng, về cánh đồng lúa sau mùa gặt.
Những câu chuyện giản dị ấy đã giúp họ vượt qua nỗi nhớ nhà và tiếp tục chiến đấu.
Ngày trở về
Sau ngày đất nước thống nhất, ông xuất ngũ trở về quê hương. Những người còn sống trở về mang theo ký ức về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại.
Ông tham gia Hội Cựu chiến binh, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho học sinh. Ông luôn nói rằng điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại không phải là huân chương, mà là bài học về lòng yêu nước và sự hy sinh.



