Người lính giữ ngọn lửa nghĩa tình đồng đội
Ở vùng quê Đông Hải thuộc Duyên Hải, bà con thường nhắc đến cựu chiến binh Võ Văn Phương như một người sống nghĩa tình và giàu lòng nhân ái. Ông sinh năm 1953 trong gia đình làm nông nghèo ven biển. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống vất vả, ngày theo cha ra đồng, tối học dưới ánh đèn dầu leo lét.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, Võ Văn Phương viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Vì có dáng người cao lớn, sức khỏe tốt nên ông được chọn vào đơn vị vận tải và chiến đấu cơ động. Đồng đội thường gọi ông bằng bí danh “Bảy Phương”.
Sau ngày đất nước thống nhất, chưa kịp trở về quê lâu thì ông tiếp tục lên đường làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Những năm đầu nơi chiến trường K, đơn vị của ông phải liên tục hành quân qua các khu rừng đầy mìn và sốt rét. Thiếu thốn lương thực, nước uống và thuốc men là chuyện diễn ra thường xuyên.
Có lần trong một chuyến hộ tống đoàn dân Campuchia sơ tán khỏi vùng nguy hiểm năm 1980, đơn vị của ông bất ngờ bị phục kích. Trong lúc giao tranh ác liệt, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng giữa bãi đất trống. Không ngần ngại hiểm nguy, ông Phương lao ra kéo đồng đội vào nơi an toàn mặc cho đạn bắn xung quanh. Chính hành động dũng cảm ấy đã cứu sống người chiến sĩ trẻ năm đó.
Điều khiến đồng đội nhớ nhất ở ông không chỉ là sự gan dạ mà còn là tình thương dành cho anh em. Trong những đêm đóng quân giữa rừng sâu Campuchia, ông thường chia phần gạo ít ỏi của mình cho những người đang bệnh nặng. Ai gặp khó khăn ông đều sẵn sàng giúp đỡ. Vì vậy, trong đơn vị, ông được xem như người anh lớn luôn quan tâm đến mọi người.
Năm 1985, sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông trở về quê nhà với nhiều di chứng chiến tranh. Những cơn sốt rét rừng kéo dài khiến sức khỏe ông giảm sút, nhưng ông vẫn quyết tâm lao động để chăm lo gia đình. Ban đầu ông làm ruộng, sau chuyển sang nuôi tôm và cải tạo đất ven biển để phát triển kinh tế.
Không chỉ chăm lo cuộc sống riêng, ông còn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương. Ông thường đến thăm hỏi đồng đội cũ, giúp đỡ các gia đình khó khăn và vận động thanh niên sống có trách nhiệm với quê hương. Mỗi dịp lễ truyền thống, ông luôn mặc bộ quân phục cũ đã bạc màu để tưởng nhớ những người đồng đội đã hy sinh nơi đất bạn Campuchia.
Người dân Đông Hải quý trọng ông bởi lối sống giản dị và chân thành. Với họ, ông Võ Văn Phương là hình ảnh đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ – từng trải qua bom đạn chiến tranh nhưng vẫn giữ trọn lòng nhân hậu và tinh thần sống vì cộng đồng.



