Người Lính Giữ Suối Ở Vị Xuyên
Mỗi lần nghe tiếng nước chảy qua con mương nhỏ trước nhà, ông Phùng Văn Đạo lại nhớ về con suối nơi mặt trận Vị Xuyên năm xưa — nơi ông và đồng đội từng giành giật từng can nước giữa bom đạn chiến tranh.
Năm 1982, ông Đạo nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Những ngày đầu tới Vị Xuyên, ông choáng ngợp trước sự khốc liệt của chiến trường. Các cao điểm phủ kín hầm hào, núi đá bị bom pháo cày xới nham nhở, cây rừng cháy đen sau những trận pháo kích kéo dài.
Ông kể:
“Ở trên chốt, thứ quý nhất không chỉ là lương thực mà còn là nước uống. Có hôm anh em phải chia nhau từng bi đông nước nhỏ.”
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 468. Do nguồn nước trên núi rất hiếm, mỗi đêm đều có tổ xuống khe suối dưới chân núi lấy nước mang lên cho cả đơn vị.
Công việc tưởng chừng đơn giản ấy lại vô cùng nguy hiểm vì con đường xuống suối luôn nằm trong tầm pháo và súng bắn tỉa của đối phương.
Một đêm tháng 9 năm 1985, ông Đạo cùng ba đồng đội mang bi đông xuống suối lấy nước. Trời tối đen, sương mù dày đặc phủ kín lối đi.
Khi mọi người vừa lấy nước xong thì pháo địch bất ngờ dội xuống sườn núi. Tiếng nổ vang trời khiến đất đá văng tung tóe.
Trong lúc tìm chỗ trú ẩn, chiến sĩ trẻ Lý Văn Nam bị mảnh pháo găm vào lưng và ngã xuống bên bờ suối. Dù tình thế nguy hiểm, ông Đạo cùng đồng đội vẫn lao tới cứu bạn.
Ông nghẹn ngào nhớ lại:
“Nam đau lắm nhưng vẫn cố giữ chặt hai bi đông nước. Cậu ấy nói trên chốt anh em đang khát, không thể để mất nước.”
Cả tổ thay nhau cõng Nam vượt qua đoạn đường núi đầy bùn đất để trở về trận địa. Nhưng do mất máu quá nhiều, người chiến sĩ trẻ đã hy sinh trước khi tới trạm quân y.
Đêm hôm ấy, đơn vị lặng đi giữa tiếng gió lạnh thổi qua chiến hào. Những bi đông nước Nam giữ bằng cả tính mạng được chia cho từng người lính trên chốt.
Ông Đạo nói rằng ở Vị Xuyên, tình đồng đội quý hơn tất cả. Giữa chiến tranh ác liệt, những người lính sống chết có nhau, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội và giữ vững biên cương Tổ quốc.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở vai trái do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về con suối năm nào và người đồng đội trẻ hy sinh bên bờ suối vẫn mãi in sâu trong tâm trí ông.
Giờ đây, mỗi lần trò chuyện với thế hệ trẻ, ông thường kể lại câu chuyện ấy để nhắc nhở về giá trị của hòa bình.
Người cựu chiến binh già xúc động nói:
“Có những người lính đã ngã xuống chỉ để mang từng bi đông nước cho đồng đội. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”



