Người lính giữ thành
Người lính giữ thành
Tôi đứng trên tường thành, tay siết chặt khẩu súng, mắt dõi ra phía biển nơi những chiến hạm đang dần tiến lại gần. Chúng lớn hơn bất cứ con tàu nào tôi từng thấy, khói đen cuồn cuộn như báo hiệu tai họa. Khi loạt pháo đầu tiên vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội, tai tôi ù đi, khói bụi phủ kín không gian. Nhưng giữa cơn hỗn loạn ấy, không ai bỏ vị trí. Tôi nhìn sang đồng đội, thấy ánh mắt họ vừa sợ hãi vừa kiên quyết. Chúng tôi bắn trả, dù biết vũ khí của mình thô sơ hơn rất nhiều. Mỗi lần nạp đạn, tôi đều run tay, nhưng rồi lại tự trấn tĩnh. Đây là quê hương, là nơi cha mẹ tôi sinh sống. Nếu chúng tôi lùi bước, tất cả sẽ mất. Khi một đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, tôi nghiến răng, tiến lên thay chỗ. Tiếng hô vang át cả tiếng pháo, như tiếp thêm sức mạnh. Tôi hiểu rằng, dù có phải ngã xuống, tôi cũng sẽ không rời vị trí này.



