NGƯỜI LÍNH GIỮ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Câu chuyện kể về bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Qua lời kể của bác, thế hệ trẻ hiểu thêm về sự khốc liệt của chiến tranh và tinh thần bất khuất của người lính Việt Nam.
Trong chuyến hành trình về nguồn do nhà trường tổ chức, chúng tôi có dịp gặp bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Dù mái tóc đã bạc trắng nhưng ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc về những ngày tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Bác kể rằng năm ấy bác mới vừa tròn hai mươi tuổi. Khi nghe tiếng gọi thiêng liêng của đất nước, bác lên đường nhập ngũ với quyết tâm “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Những ngày chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị vô cùng ác liệt. Bom đạn ngày đêm trút xuống, đất đá rung chuyển, nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Bác nghẹn ngào kể:
“Có những ngày chúng tôi không kịp ăn, không kịp ngủ. Đồng đội vừa trò chuyện với nhau hôm trước thì hôm sau đã hy sinh. Nhưng không ai lùi bước.”
Điều khiến chúng tôi xúc động nhất là tình đồng đội thiêng liêng giữa chiến tranh khốc liệt. Người lính sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Họ chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì độc lập của dân tộc.
Sau chiến tranh, bác trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể. Dù cuộc sống khó khăn nhưng bác luôn lạc quan và tích cực tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Bác thường đến các trường học kể chuyện lịch sử, nhắc nhở học sinh phải biết yêu nước, biết trân trọng hòa bình hôm nay.
Nghe câu chuyện của bác, chúng tôi càng hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người lính. Những người như bác Nguyễn Văn Hòa chính là những nhân chứng lịch sử sống, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về giá trị của độc lập tự do.
Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương đất nước.



