Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người lính giữ tiếng đàn giữa chiến trường

Người lính giữ tiếng đàn giữa chiến trường

Cần Thơ18/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, giữa những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, có một người lính trẻ tên Hoàng Văn Phúc.

Phúc sinh ra trong một gia đình lao động ở vùng quê miền núi.

Từ nhỏ, anh đã yêu âm nhạc.

Trong căn nhà nhỏ bên sườn đồi, Phúc thường nghe cha hát những bài dân ca quê hương.

Những giai điệu ấy theo anh lớn lên từng ngày.

Khi còn trẻ, Phúc tự học chơi đàn từ những nhạc cụ đơn giản trong làng.

Anh không nghĩ mình sẽ trở thành nghệ sĩ.

Anh chỉ muốn giữ lại những âm thanh đẹp đẽ đã gắn bó với tuổi thơ.

Ngày nhập ngũ, Phúc mang theo một cây đàn nhỏ tự làm.

Nó không được làm từ vật liệu quý giá.

Âm thanh cũng không thật hoàn hảo.

Nhưng đó là món đồ chứa đựng nhiều kỷ niệm.

Người mẹ nhìn cây đàn rồi nói:

"Con mang theo nó để nhớ nhà sao?"

Phúc cười:

"Để khi mọi người buồn, con còn có thứ để kể chuyện."

Ở đơn vị, Phúc được phân công làm nhiệm vụ chiến đấu.

Bên cạnh đó, cây đàn của anh dần trở thành một phần quen thuộc với những người đồng đội.

Sau những ngày hành quân mệt mỏi, khi có thời gian nghỉ ngơi, Phúc thường lấy đàn ra chơi.

Không có sân khấu.

Không có khán giả đông người.

Chỉ có những người lính ngồi cạnh nhau giữa núi rừng.

Nhưng những phút giây ấy lại mang đến sự ấm áp đặc biệt.

Một người đồng đội từng nói:

"Nghe tiếng đàn của Phúc, tôi nhớ nhà hơn nhưng cũng thấy mạnh mẽ hơn."

Phúc chỉ cười.

Anh hiểu rằng âm nhạc không thể thay đổi hoàn cảnh.

Nhưng nó có thể giúp con người giữ được niềm tin.

Trong đơn vị, Phúc là người sống vui vẻ và gần gũi.

Anh thường động viên mọi người bằng những câu chuyện quê nhà.

Anh kể về những buổi tối cả làng cùng nghe hát.

Kể về cha mẹ.

Kể về ước mơ sau này được trở lại cuộc sống bình thường.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

"Sau này hòa bình, anh muốn làm gì?"

Phúc trả lời:

"Tôi muốn lại được ngồi trước sân nhà và chơi đàn."

Đó là mong muốn rất giản dị.

Không phải điều gì lớn lao.

Chỉ là được trở về với những ngày bình yên.

Những lúc rảnh rỗi, Phúc còn sáng tác những giai điệu nhỏ.

Anh viết về đồng đội.

Về những người đang cùng mình vượt qua khó khăn.

Về niềm tin rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc.

Anh từng ghi trong cuốn sổ:

"Có thể hôm nay còn tiếng súng, nhưng ngày mai nhất định sẽ có tiếng hát."

Câu viết ấy thể hiện tinh thần lạc quan của anh.

Trong những lá thư gửi về gia đình, Phúc thường nhắc đến cây đàn.

Anh kể rằng nó vẫn còn tốt.

Anh kể rằng đồng đội rất thích nghe anh chơi nhạc.

Người mẹ đọc thư và tưởng tượng hình ảnh con trai ngồi giữa chiến trường với cây đàn quen thuộc.

Những năm tháng chiến tranh tiếp tục trôi qua.

Phúc cùng đồng đội trải qua nhiều nhiệm vụ.

Anh chứng kiến những người bạn ra đi.

Những mất mát ấy khiến anh càng quý trọng từng khoảnh khắc được sống.

Anh từng nói:

"Chỉ cần còn có thể hát, nghĩa là chúng ta vẫn còn hy vọng."

Nhưng rồi một ngày, Hoàng Văn Phúc đã không thể trở về.

Trong một lần làm nhiệm vụ, anh đã hy sinh.

Đồng đội tìm thấy cây đàn nhỏ vẫn được giữ cẩn thận bên cạnh hành trang.

Nó đã có nhiều vết xước.

Một vài dây đàn đã không còn nguyên vẹn.

Nhưng với mọi người, đó là kỷ vật vô giá.

Sau ngày hòa bình, gia đình Phúc giữ lại cây đàn ấy.

Mỗi khi nhìn thấy nó, họ nhớ đến người con trai từng mang âm nhạc đi qua những năm tháng khó khăn.

Những người đồng đội cũ vẫn nhắc về Phúc.

Họ nhớ một người lính biết làm dịu đi sự khắc nghiệt của chiến tranh bằng những giai điệu giản dị.

Nhớ một người luôn mang đến sự lạc quan cho mọi người.

Chiến tranh có thể làm im tiếng nhiều thứ.

Nhưng không thể xóa đi những âm thanh đã từng sưởi ấm lòng người.

Hoàng Văn Phúc đã giữ tiếng đàn giữa chiến trường.

Một tiếng đàn của tình đồng đội.

Một tiếng đàn của niềm tin.

Một câu chuyện đẹp còn vang mãi trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính giữ tiếng đàn giữa chiến trường | Câu chuyện thời hoa lửa