Người lính giữ trạm quân y ở Đường 20 Quyết Thắng
Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Phước, sinh năm 1949, từng là chiến sĩ vận tải phục vụ trên tuyến Đường 20 Quyết Thắng năm 1971. Ông kể rằng dọc tuyến đường Trường Sơn có rất nhiều trạm quân y nhỏ nằm sâu trong rừng để cấp cứu thương binh trước khi chuyển ra phía sau. Theo lời ông Phước, những trạm quân y ấy thường được dựng bằng tre nứa, lợp lá rừng và ngụy trang rất kín. Tuy nhiên, do có nhiều người ra vào nên địch thường xuyên phát hiện và ném bom. Ông nhớ nhất buổi chiều ngày 7 tháng 5 năm 1971. Hôm đó, sau khi một đoàn thương binh vừa được đưa vào trạm quân y gần km số 16 trên Đường 20 Quyết Thắng, máy bay địch bất ngờ xuất hiện trên bầu trời. Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ tên Trần Văn Hưng, quê ở Quảng Nam, mới 22 tuổi. Hưng là người khỏe mạnh, rất nhanh nhẹn và thường được giao nhiệm vụ hỗ trợ đưa thương binh vào hầm trú ẩn mỗi khi có báo động. Khi còi báo động vang lên, cả trạm lập tức sơ tán. Những người bị thương nhẹ còn có thể tự chạy, nhưng nhiều thương binh nặng phải khiêng hoặc cõng. Ông Phước kể rằng Hưng đã chạy liên tục giữa khu lán và hầm trú ẩn để đưa từng người vào nơi an toàn. Dù bom bắt đầu rơi rất gần, anh vẫn quay trở lại để tìm những người còn sót lại. Đúng lúc ấy, một lán điều trị ở mép rừng bị bom làm sập một góc. Bên trong vẫn còn hai thương binh nặng chưa kịp ra ngoài. Không chần chừ, Hưng lao vào giữa khói bụi và đống tre gãy để kéo từng người ra khỏi lán. Khi anh vừa đưa được người thứ hai đến gần miệng hầm thì một quả bom khác lại rơi xuống rất gần. Ông Phước kể rằng sức ép của vụ nổ hất tất cả ngã xuống đất. Khi đồng đội chạy tới, họ thấy Hưng đã nằm chắn phía trước hai thương binh vừa được cứu. Nhờ có anh, cả hai người đều sống sót. Nhiều năm sau, mỗi lần đi qua Đường 20 Quyết Thắng, ông Phước vẫn nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi chạy giữa khói bom để cứu thương binh. Với ông, Hưng mãi mãi là người lính giữ trạm quân y giữa những ngày Trường Sơn rực lửa.



