Bài viết

NGƯỜI LÍNH GIỮA ĐẠI NGÀN

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, biết bao người con ưu tú của quê hương đã gác lại tuổi xuân, lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó có cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Thứ, người con của quê hương xã Thái Bình, tỉnh Tuyên Quang.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông Nguyễn Ngọc Thứ gắn liền với những đồi cọ, nương chè và những cánh đồng quê yên bình. Thế nhưng, chiến tranh đã khiến cuộc sống của người dân không còn được bình yên. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, đồng bào phải chịu nhiều mất mát, ông sớm nuôi dưỡng trong mình ý chí cống hiến cho đất nước.

Đầu những năm tuổi đôi mươi, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng thanh niên Nguyễn Ngọc Thứ tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Ngày lên đường, hành trang của ông chỉ là vài bộ quần áo bạc màu, chiếc khăn mẹ trao và lời dặn dò giản dị của cha: “Là người lính thì phải sống xứng đáng với quê hương.”

Sau thời gian huấn luyện gian khổ, ông được biên chế vào đơn vị chiến đấu. Những tháng ngày trong quân ngũ là chuỗi ký ức không thể nào quên. Người lính trẻ cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, vượt suối, băng qua những địa hình hiểm trở để thực hiện nhiệm vụ. Có những đêm mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng, bữa cơm chỉ có vài nắm gạo sấy nhưng ai cũng động viên nhau vượt qua khó khăn.

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Địch liên tục tổ chức các đợt tấn công nhằm chiếm lại khu vực này. Dưới làn đạn dày đặc, ông cùng đồng đội kiên cường bám trận địa. Nhiều chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, nhiều người bị thương nhưng không ai lùi bước.

Có lần, khi một đồng đội bị thương nặng giữa làn đạn, ông Nguyễn Ngọc Thứ đã không quản hiểm nguy lao ra cứu người. Bằng sự nhanh trí và lòng dũng cảm, ông đưa được đồng đội về vị trí an toàn. Hành động ấy đã được chỉ huy đơn vị biểu dương, trở thành tấm gương sáng về tinh thần đồng chí, đồng đội.

Những năm tháng chiến tranh qua đi, đất nước hoàn toàn thống nhất. Người lính Nguyễn Ngọc Thứ hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Dù mang trên mình những vết thương của chiến tranh, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.

Trở về xã Thái Bình, ông tích cực tham gia các phong trào địa phương, phát triển kinh tế gia đình và giáo dục con cháu sống có trách nhiệm với cộng đồng. Trong các buổi sinh hoạt của hội cựu chiến binh, ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ, về tình đồng chí thiêng liêng và giá trị của hòa bình hôm nay.

Ông luôn nhắc nhở con cháu rằng: “Độc lập, tự do không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi người cần sống có trách nhiệm, góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.”

Ngày nay, dù tuổi đã cao, cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Thứ vẫn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và ý chí vượt khó. Cuộc đời ông là minh chứng cho truyền thống anh hùng của quê hương Tuyên Quang và là nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ tiếp tục viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Câu chuyện về người lính Nguyễn Ngọc Thứ không chỉ là ký ức của một cá nhân mà còn là biểu tượng cho lớp lớp thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hy sinh tuổi xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn