Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH GIỮA ĐƯỜNG 9 NAM LÀO

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Đình Đính, quê Đan Hội – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ tháng 6 năm 1968, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1969 tại chiến trường Nam Lào – một trong những tuyến lửa ác liệt trên hành lang chiến lược Trường Sơn. Nơi an táng chưa xác định. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của nhân chứng Giáp Trọng Nhân – người nhập ngũ từ năm 1952. Đây là ký ức về một người lính trẻ đã ngã xuống khi cuộc đời còn rất ngắn, nhưng đầy ý nghĩa.

Vĩnh Long27/03/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH GIỮA ĐƯỜNG 9 NAM LÀO

Chương 1: Đan Hội – nơi có người ra đi

Đan Hội là một vùng quê thuộc Lục Nam – Bắc Giang, nơi đất đồi xen lẫn ruộng đồng, nơi những con người sống giản dị và nghĩa tình.

Nguyễn Đình Đính sinh ra và lớn lên tại đó.

Anh không phải là người nói nhiều. Trong xóm, người ta nhớ đến anh như một chàng trai hiền lành, chăm chỉ, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.

Những năm cuối thập niên 60, chiến tranh ngày càng ác liệt.

Năm 1968, anh lên đường nhập ngũ.

Ngày đi, không có nhiều lời từ biệt. Anh chỉ cúi đầu chào gia đình, rồi bước theo đoàn quân.

Chương 2: Người lính trẻ

Tại đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Đính bắt đầu cuộc sống quân ngũ.

Những ngày huấn luyện gian khổ, những buổi hành quân dài, tất cả nhanh chóng rèn giũa anh.

Giáp Trọng Nhân – người đã nhập ngũ từ năm 1952 – nhớ lại:

“Cậu ấy còn trẻ, nhưng rất chững chạc.”

Trong đơn vị, Đính không nổi bật, nhưng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Anh sống giản dị, hòa đồng với đồng đội.

Chương 3: Hành quân vào Nam Lào

Không lâu sau, đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường Nam Lào.

Đó là tuyến đường chiến lược quan trọng – nơi vừa vận chuyển, vừa chiến đấu.

Hành trình qua Trường Sơn đầy gian nan.

Rừng sâu, núi cao, suối độc, sốt rét… tất cả là thử thách.

Đính vẫn đi đều.

Không kêu ca.

Không chậm bước.

Chương 4: Tuyến lửa Trường Sơn

Nam Lào là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt.

Địch thường xuyên đánh phá tuyến đường, nhằm cắt đứt sự chi viện.

Đơn vị của Đính vừa chiến đấu, vừa bảo vệ tuyến vận chuyển.

Giáp Trọng Nhân kể:

“Có những ngày không ngủ. Nhưng cậu ấy vẫn giữ được tinh thần.”

Đính làm việc âm thầm, không phô trương.

Chương 5: Những ngày gian khó

Cuộc sống nơi chiến trường không chỉ có súng đạn.

Còn là thiếu thốn.

Là bệnh tật.

Là những đêm mưa rừng lạnh buốt.

Nhưng Đính không bao giờ than vãn.

Anh luôn có mặt khi cần.

Chương 6: Trận chiến năm 1969

Một trận đánh diễn ra tại khu vực Nam Lào.

Tiếng súng nổ vang giữa rừng.

Đơn vị nhanh chóng vào vị trí.

Đính tham gia chiến đấu cùng đồng đội.

Giữa làn đạn, anh vẫn giữ vững vị trí.

Nhưng chiến tranh không có chỗ cho sơ suất.

Một viên đạn.

Một khoảnh khắc.

Anh ngã xuống.

Năm đó là 1969.

Chương 7: Nơi không tên

Sau trận đánh, đồng đội không thể xác định rõ nơi an táng của anh.

Chiến trường liên tục thay đổi.

Những cánh rừng che lấp dấu vết.

Nguyễn Đình Đính nằm lại đâu đó giữa Nam Lào.

Không bia mộ.

Không dấu tích.

Chương 8: Người ở lại

Giáp Trọng Nhân vẫn nhớ về anh.

“Một cậu lính trẻ… đi nhanh quá.”

Ông đã đi qua nhiều năm tháng chiến tranh, chứng kiến nhiều mất mát.

Nhưng mỗi người ra đi đều để lại một khoảng trống.

Chương 9: Người lính không trở về

Nguyễn Đình Đính ra đi từ Đan Hội.

Anh mang theo tuổi trẻ, mang theo hy vọng.

Nhưng chiến tranh đã giữ anh lại.

Ở nơi xa.

Chương 10: Ký ức còn mãi

Hôm nay, Đan Hội đã đổi thay.

Những con đường mới, những ngôi nhà mới.

Nhưng vẫn có những người không trở về.

Nguyễn Đình Đính là một trong số đó.

Anh không có một ngôi mộ rõ ràng.

Nhưng trong lòng người thân, trong ký ức đồng đội, anh vẫn còn mãi.

Nguồn

  • Thông tin do ông Giáp Trọng Nhân (sinh năm 1932, Trường Giang – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1952; cấp bậc H1; chức vụ AP; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn