Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH HẢI QUÂN Ở TRƯỜNG SA

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1988, tôi ra Trường Sa làm nhiệm vụ. Khi tàu rời đất liền, tôi đứng nhìn bờ biển nhỏ dần cho đến khi chỉ còn một đường mờ trên chân trời. Trường Sa không giống bất kỳ nơi nào tôi từng biết. Biển rộng, gió mạnh, và sự cô đơn kéo dài hàng tháng trời. Có những ngày, sóng cao đến mức không thể ra khỏi đảo. Chúng tôi sống trong điều kiện rất thiếu thốn. Nước ngọt phải tiết kiệm từng giọt. Thư từ từ đất liền có khi cả tháng mới nhận được một lần. Nhưng điều khó nhất không phải thiếu thốn vật chất, mà là nỗi nhớ nhà. Có những đêm, tôi chỉ đứng nhìn biển, không nói gì, vì không biết phải nói với ai. Nhưng khi đứng trên đảo, tôi hiểu rõ một điều: mỗi tấc đất, tấc biển đều có ý nghĩa. Sau này trở về, tôi sống giản dị ở quê. Nhưng mỗi khi nghe tiếng sóng biển, tôi lại nhớ Trường Sa như một phần đời không thể tách rời. 9. NỮ Y TÁ CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ Tôi là Phạm Thị Hồng, sinh năm 1958, quê Quảng Trị. Tôi làm y tá chiến trường trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Công việc của tôi là băng bó vết thương, cứu chữa thương binh, và đưa họ ra khỏi vùng nguy hiểm. Có những ca thương nặng mà chúng tôi không đủ thuốc, không đủ điều kiện để cứu. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng đến giây phút cuối cùng. Tôi nhớ rõ những đêm không ngủ, khi từng đoàn thương binh được đưa về. Có người còn rất trẻ, chưa kịp biết hết cuộc đời đã phải rời đi. Nhiều lần, tôi phải tự nhủ mình phải mạnh mẽ, vì nếu mình yếu đi, người khác sẽ không còn ai chăm sóc. Sau chiến tranh, tôi trở về làm y tế xã. Công việc vẫn là chăm sóc người bệnh, nhưng không còn tiếng bom đạn. Tôi hiểu rằng, chữa lành vết thương thể xác có thể học được, nhưng chữa lành ký ức thì không bao giờ dễ dàng. 10. NGƯỜI XÂY LẠI QUÊ HƯƠNG SAU CHIẾN TRANH Tôi là Đỗ Văn Thành, sinh năm 1962, quê Ninh Bình. Tôi không có những trận đánh lớn được ghi lại trong sách sử. Nhưng tôi là một người lính trở về sau chiến tranh và chọn ở lại với quê hương. Ngày trở về, làng tôi nghèo, đường đất lầy lội, trường học xuống cấp, cầu nhỏ thì tạm bợ. Tôi nghĩ đơn giản: nếu không ai làm thì mình làm. Tôi bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: sửa con đường làng, vận động bà con xây lại cầu, góp công dựng lại lớp học cũ. Ban đầu không dễ. Có người không tin, có người nghi ngại. Nhưng tôi vẫn làm, từng việc một. Rồi dần dần, người dân cùng tham gia. Con đường được mở rộng, cây cầu được xây mới, trường học khang trang hơn. Tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ kết thúc khi tiếng súng dừng lại. Nó chỉ kết thúc khi con người biết đứng lên xây lại cuộc sống. Tôi không xem mình là người hùng. Tôi chỉ là một người lính chọn tiếp tục chiến đấu trong thời bình. KẾT TOÀN BỘ CUỐN SÁCH “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức chiến tranh.
Nó là tuổi trẻ bị thử thách, là những mất mát không thể gọi tên, là những con người bước qua lửa đạn nhưng vẫn chọn sống tử tế trong thời bình. Mỗi nhân vật là một mảnh ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn