NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN VỚI NHỮNG CHUYẾN HÀNG RA TIỀN TUYẾN
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo đảm cho các đơn vị chiến đấu hoàn thành nhiệm vụ, công tác hậu cần giữ vai trò vô cùng quan trọng. Những người lính hậu cần tuy không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu nhưng luôn âm thầm góp sức bằng việc vận chuyển lương thực, thực phẩm và các nhu yếu phẩm phục vụ chiến trường. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa là một trong những người đã dành tuổi trẻ của mình cho những nhiệm vụ thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa ấy.
Sinh ra và lớn lên tại xã Hải Châu, ông Hòa trưởng thành trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh. Ngay từ nhỏ, ông đã chứng kiến nhiều người thân và thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Hình ảnh ấy đã thôi thúc ông quyết tâm góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện tham gia quân đội. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công về đơn vị hậu cần. Công việc hằng ngày của ông là tiếp nhận, bảo quản và vận chuyển lương thực cùng các nhu yếu phẩm đến các đơn vị đang làm nhiệm vụ.
Theo lời ông kể, công việc hậu cần đòi hỏi sự cẩn thận, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm rất cao. Mỗi chuyến hàng đều mang ý nghĩa quan trọng đối với bộ đội nơi chiến trường. Vì vậy, mọi người luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ một cách nhanh chóng và chính xác.
Ông Hòa nhớ nhất những chuyến vận chuyển vào mùa mưa. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn bị sạt lở khiến việc di chuyển gặp rất nhiều khó khăn. Có những lúc mọi người phải cùng nhau khiêng từng bao gạo, từng thùng hàng vượt qua những đoạn đường lầy lội.
Một lần vào năm 1973, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực đến một khu vực đang cần tiếp tế gấp. Thời tiết không thuận lợi, mưa kéo dài nhiều ngày khiến tuyến đường trở nên khó đi hơn bao giờ hết.
Dù vậy, không ai lùi bước. Các chiến sĩ chia nhau mang vác hàng hóa, hỗ trợ nhau vượt qua những đoạn đường hiểm trở. Sau nhiều giờ hành quân liên tục, đoàn vận chuyển đã đến nơi an toàn và bàn giao đầy đủ số hàng theo kế hoạch.
Ông cho biết niềm vui lớn nhất của những người làm công tác hậu cần là nhìn thấy đồng đội có đủ lương thực và điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ. Dù không trực tiếp tham gia chiến đấu, họ luôn cảm thấy tự hào vì đã góp một phần công sức cho chiến thắng chung.
Trong ký ức của ông, tình đồng chí, đồng đội là điều quý giá nhất. Những năm tháng gian khó đã gắn kết mọi người với nhau. Họ cùng chia sẻ từng bữa cơm, cùng động viên nhau vượt qua thử thách và luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau khi cần thiết.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Hòa cùng đồng đội vô cùng xúc động. Bao năm cống hiến và hy sinh của biết bao thế hệ cuối cùng đã mang lại hòa bình cho đất nước.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương Hải Châu, tích cực tham gia lao động sản xuất và các phong trào xây dựng địa phương. Với phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ, ông luôn sống giản dị, trách nhiệm và là tấm gương cho con cháu noi theo.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Mỗi khi gặp gỡ đoàn viên thanh niên, ông lại kể về những năm tháng quân ngũ để thế hệ trẻ hiểu hơn về những hy sinh của cha ông và biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa là minh chứng cho sự cống hiến thầm lặng của những người lính hậu cần trong thời kỳ kháng chiến. Những đóng góp tuy âm thầm nhưng vô cùng to lớn của họ đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc Việt Nam.



