Người lính không ăn phần của mình
Người lính không ăn phần của mình
Sau một ngày làm nhiệm vụ, đơn vị được phát lương thực. Phần ăn ít ỏi, ai cũng đói.
Anh Lộc nhận phần của mình, nhưng không ăn ngay. Anh để sang một bên.
Một chiến sĩ hỏi:
– Sao không ăn?
Anh nói:
– Để lát ăn.
Nhưng đến khi mọi người đã ăn xong, anh vẫn chưa đụng đến.
Hóa ra, anh để phần đó cho một đồng đội đang bị ốm, ăn không được nhiều lúc đầu, nhưng sau lại đói.
Khi người kia tỉnh dậy, anh đưa phần ăn:
– Ăn đi, còn sức.
Người kia ngạc nhiên:
– Còn của anh?
Anh cười:
– Tôi ăn rồi.
Thực ra, anh chưa ăn gì.
Không ai ép buộc, không ai yêu cầu. Nhưng anh chọn cách làm như vậy.
Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng đủ đầy. Nhưng chính những hành động nhường nhịn ấy đã giúp mọi người gắn bó hơn – vì họ biết luôn có người nghĩ cho mình.



