Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính không mang súng

Tuyên Quang14/08/2026Xã Xuân Vân (Đoàn xã Xuân Vân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một cựu chiến binh từng kể về một nhiệm vụ đặc biệt.

Khi ấy, tổ trinh sát phải bí mật tiếp cận một khu vực để quan sát.

Vì yêu cầu nhiệm vụ, một số trang bị phải để lại phía sau.

“Có lúc chúng tôi gần như chỉ mang theo những thứ tối cần thiết.”

Ông nói rằng người lính trinh sát đôi khi phải biến mình thành một phần của thiên nhiên.

Nằm dưới đất.

Ẩn sau bụi cây.

Không nói.

Không gây tiếng động.

Không để lại dấu vết.

Có lần, cả tổ phải nằm bất động nhiều giờ liền.

Một con kiến bò lên tay người lính.

Anh không dám phủi.

Mồ hôi chảy vào mắt cũng không dám đưa tay lau.

“Chúng tôi không sợ kiến. Chúng tôi chỉ sợ một cử động nhỏ làm lộ cả tổ.”

Khi nhiệm vụ hoàn thành, họ trở về.

Không có tiếng reo hò.

Không có pháo hoa.

Chỉ có một cái bắt tay của người chỉ huy.

Nhưng với những người lính ấy, như vậy đã là một phần thưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính không mang súng | Câu chuyện thời hoa lửa