Người lính không quay lưng
Người lính không quay lưng
Trong huấn luyện, có một quy tắc: khi rút lui, phải biết quay lưng đúng lúc.
Nhưng trong đơn vị có một người lính… không bao giờ quay lưng.
Tên anh là Hải.
Trong mỗi trận đánh, dù rút lui, anh vẫn di chuyển lùi, mắt luôn hướng về phía trước.
Mọi người bảo:
“Cậu liều quá.”
Anh chỉ nói:
“Tôi không muốn quay lưng với họ.”
“Họ” là ai, không ai biết.
Cho đến một lần, đồng đội cũ của anh kể lại:
Trong một trận trước đó, Hải đã quay lưng chạy… và khi quay lại, người bạn thân nhất của anh đã ngã xuống phía sau.
Từ đó, anh không quay lưng nữa.
Một trận đánh lớn diễn ra. Đơn vị buộc phải rút lui nhanh.
Hải vẫn lùi lại, chậm hơn mọi người.
Một đồng đội kéo anh:
“Quay lại đi!”
Hải lắc đầu:
“Cứ đi trước.”
Lần cuối cùng người ta thấy anh, anh vẫn đang nhìn về phía trước, nơi khói súng dày đặc.
Sau đó… không ai thấy anh nữa.
Nhưng nhiều người nói rằng, trong những lần rút lui sau này, họ luôn có cảm giác… phía sau mình vẫn có người đang nhìn.
Không phải để trách.
Mà để bảo vệ.


