Người lính không rời trận địa
Ông Nguyễn Văn Bình – Người lính không rời trận địa Ở cuối làng Giao Ninh, mỗi sáng người ta vẫn thấy ông Nguyễn Văn Bình chậm rãi đạp xe ra đồng. Bước chân ông hơi khập khiễng — di chứng của một lần bị thương nơi trận địa pháo.Năm 1972, trong một trận đánh ác liệt, trận địa của đơn vị ông bị bom đánh trúng. Nhiều đồng đội ngã xuống. Bản thân ông cũng bị thương ở chân, nhưng ông vẫn cùng những người còn lại cố giữ khẩu pháo đến phút cuối.
Ông Nguyễn Văn Bình – Người lính không rời trận địa
Ở cuối làng Giao Ninh, mỗi sáng người ta vẫn thấy ông Nguyễn Văn Bình chậm rãi đạp xe ra đồng. Bước chân ông hơi khập khiễng — di chứng của một lần bị thương nơi trận địa pháo.Năm 1972, trong một trận đánh ác liệt, trận địa của đơn vị ông bị bom đánh trúng. Nhiều đồng đội ngã xuống. Bản thân ông cũng bị thương ở chân, nhưng ông vẫn cùng những người còn lại cố giữ khẩu pháo đến phút cuối.
Ông thường nói giản dị:
“Lúc ấy chỉ nghĩ còn người thì còn trận địa.”
Sau chiến tranh, ông trở về quê với vết thương suốt đời. Nhưng ông không sống lặng lẽ. Ông tích cực tham gia hội cựu chiến binh, đi nói chuyện truyền thống cho học sinh trong xã.
Giọng ông trầm ấm mỗi khi nhắc về quá khứ, không bi lụy mà đầy tự hào. Với lớp trẻ ở Giao Ninh, ông Bình không chỉ là một cựu chiến binh — mà là một chứng nhân sống của lịch sử.



