Bài viết

NGƯỜI LÍNH KHÔNG TRỞ VỀ

Họ ra đi khi tuổi xuân còn phía trước. Họ để lại gia đình, quê hương và những ước mơ chưa kịp thực hiện. Nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên một ngày mai bình yên.

An Giang23/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của mỗi quê hương luôn có những người con mãi mãi không trở về.

Họ ra đi khi tuổi xuân còn phía trước. Họ để lại gia đình, quê hương và những ước mơ chưa kịp thực hiện. Nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên một ngày mai bình yên.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Ảnh là một người lính như thế.

Sinh năm 1942, ông trở thành chiến sĩ Tây Đô 1 trong những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt. Ông đã chọn con đường của người lính – con đường đòi hỏi lòng dũng cảm, sự hy sinh và một niềm tin lớn lao.

Trong chiến đấu, ông cùng đồng đội đối mặt với muôn vàn hiểm nguy. Nhưng càng gian khổ, phẩm chất người lính càng được thể hiện rõ.

Ông chiến đấu vì quê hương.

Ông chiến đấu vì nhân dân.

Và trên hết, ông chiến đấu vì một ngày đất nước được hòa bình.

Năm 1967, ông đã hy sinh.

Người lính ấy không trở về.

Không trở về để nhìn thấy những mùa lúa chín vàng.

Không trở về để nghe tiếng trẻ thơ đến trường.

Không trở về để chứng kiến quê hương đổi thay.

Nhưng chính những điều bình dị ấy lại là thành quả mà ông và những người đồng đội đã góp phần đánh đổi bằng tuổi xuân của mình.

Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống trong bình yên, sự hy sinh ấy càng trở nên thiêng liêng.

Người lính Nguyễn Văn Ảnh không trở về, nhưng tên ông vẫn trở về trong ký ức của quê hương.

Ông trở về qua những lời kể.

Trở về qua những trang sử.

Trở về qua lòng biết ơn của thế hệ hôm nay.

Và có lẽ, đó là một cách trở về đẹp nhất.

Bởi người có thể mất đi, nhưng những giá trị họ để lại thì không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn