Người lính không viết thư về
Người lính không viết thư về
Trong đơn vị, ai cũng viết thư về nhà. Chỉ có một người không bao giờ viết.
Tên anh là Khải.
Mọi người nghĩ anh không có gia đình, nên không hỏi.
Một lần, người chỉ huy yêu cầu tất cả viết thư để gửi theo đợt.
Khải vẫn ngồi im.
“Cậu không có ai để viết sao?” — chỉ huy hỏi.
Khải lắc đầu:
“Có.”
“Vậy sao không viết?”
Anh trả lời:
“Vì tôi đã nhận được thư.”
Mọi người không hiểu.
Đêm đó, một người thấy Khải lấy ra một lá thư cũ, đọc đi đọc lại.
Trong thư chỉ có một dòng:
“Đừng viết về, hãy sống sót rồi về.”
Không có tên người gửi.
Không có địa chỉ.
Chỉ có nét chữ quen thuộc.
Sau trận đánh, Khải hy sinh.
Trong balo của anh, người ta tìm thấy hàng chục tờ giấy trắng.
Không có chữ nào.
Chỉ có một dòng viết lặp lại ở cuối mỗi trang:
“Tôi đang cố.”


