Cựu chiến binh

Người lính lái xe trên "cung đường tử thần" - Đường 9 - Khe Sanh

Ông Trần Hữu Cường, nguyên lái xe thuộc Đoàn xe 559, từng 5 năm lái xe trên tuyến đường 9 - Khe Sanh (1967-1972). Với vô lăng trên tay, ông đã vượt qua hàng trăm trận bom, hàng ngàn km đường rừng để đưa hàng tiếp tế vào chiến trường Quảng Trị ác liệt.

Đồng Tháp27/02/2026Đoàn TNCS HCM xã Long Hưng (Đoàn TNCS HCM xã Long Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, chàng trai 22 tuổi Trần Hữu Cường quê Thanh Hóa trở thành lái xe quân sự, được biên chế vào Đoàn xe 559, chuyên vận chuyển vũ khí, lương thực trên tuyến đường 9 - Khe Sanh. Đây được mệnh danh là "cung đường tử thần" vì mật độ bom đạn dày đặc nhất miền Trung.

"Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với tử thần. Đường hẹp, dốc cao, vực sâu. Máy bay địch luôn rình rập. Có những ngày phải tắt đèn chạy trong đêm tối mịt mùng. Nhiều đồng đội của tôi đã vĩnh viễn nằm lại bên những con dốc, bên những cây cầu tạm" - ông Cường nghẹn ngào.

Kỷ niệm không thể quên là trận đánh năm 1968, khi ông cùng đoàn xe vượt qua cầu Bến Tắt đúng lúc máy bay địch oanh tạc. "Tôi lái chiếc xe thứ 3 trong đoàn. Khi vừa qua cầu, quay lại nhìn, cây cầu đã sập. 2 xe phía sau, cùng anh em đồng đội, đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông. Tôi chỉ kịp nhìn thấy bàn tay vẫy vẫy trước khi dòng nước cuốn đi. Khóc mà vẫn phải lái, phải đi tiếp" - giọng ông trầm hẳn.

Nhưng cũng có những khoảnh khắc đẹp. "Đêm đông lạnh giá, cả đoàn xe dừng lại nghỉ. Anh em nhóm lửa, cùng nhau hát vang bài 'Cô gái mở đường'. Tiếng hát xua tan giá lạnh, xua tan mệt mỏi. Lúc đó tôi hiểu rằng, chúng tôi chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà còn bằng trái tim, bằng tình đồng đội" .

Sau năm 1975, ông Cường trở về quê làm nghề lái xe đường dài. Mỗi lần qua đèo, qua dốc, ông lại nhớ về những ngày tháng "một đi không trở lại" ấy. "Tôi may mắn còn sống. Có những đồng đội của tôi, họ đã hy sinh khi mới 19, 20 tuổi. Tôi lái xe, có lúc vẫn thấy họ ngồi bên cạnh, nhắc mình cẩn thận" .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn