Người lính lái xe trên đường Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh
Tháng 6 năm 1966, chàng thanh niên 19 tuổi Nguyễn Văn Quyết ở Hưng Yên lên đường vào Nam theo tiếng gọi của Tổ quốc. Anh được biên chế vào Đoàn 559, đơn vị chịu trách nhiệm vận chuyển hàng hóa, vũ khí trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại chi viện cho chiến trường miền Nam . Đặc biệt, anh được phân công lái xe trên tuyến đường 20 Quyết Thắng – con đường mở vào đúng dịp Tết Bính Ngọ năm 1966, nối liền hậu phương Quảng Bình với tiền tuyến .
Ký ức về những ngày tháng đó vẫn còn in sâu trong tâm trí ông. “Đường 20 được mệnh danh là ‘tọa độ lửa’ hay ‘xà mạc lửa’ A-T-P (cua chữ A, ngầm Ta Lê, đèo Phu La Nhích),” ông Quyết nhớ lại. Ông kể về những đêm lái xe vượt qua mưa bom bão đạn của không quân Mỹ. Máy bay địch đánh phá ác liệt, “bom ném sạt núi, bom san bằng đồi, bom lấp sông suối, bom chồng lên bom” . Mỗi chuyến xe là một cuộc vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Thế nhưng, tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” thôi thúc những người lính trẻ. Không chỉ dừng lại ở việc vận chuyển, các bộ đội lái xe và thanh niên xung phong còn lao vào mở các tuyến đường tránh như 20B, 20C, biến khu vực thành một “trận đồ bát quái” để bảo vệ dòng chảy chi viện không bao giờ đứt đoạn .
Sự hy sinh thầm lặng của những người lính Trường Sơn như ông Quyết đã góp phần quan trọng tạo nên thế và lực cho Đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.


