Người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại

Người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại Có những con đường đã trở thành huyền thoại trong lịch sử dân tộc. Trên những cung đường ấy, biết bao người lính đã gửi lại tuổi xuân, mồ hôi và cả máu của mình để nối liền hậu phương với tiền tuyến. Trong hành trình tìm về những ký ức hào hùng của dân tộc, chúng em đã có dịp gặp bác Nguyễn Bá Diệm – người chiến sĩ lái xe Đoàn 559 năm xưa. Câu chuyện của bác đã giúp chúng em hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của những người lính làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Đón chúng em bằng nụ cười hiền hậu, bác Nguyễn Bá Diệm chậm rãi mở cuốn sổ lưu giữ những ký ức của một thời tuổi trẻ. Bác sinh ngày 25 tháng 12 năm 1952, quê ở thôn 2 Quỳnh Đôi, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Nhìn mái tóc bạc trắng và đôi mắt vẫn sáng ngời niềm tin, ít ai nghĩ rằng hơn nửa thế kỷ trước, bác từng là một chàng trai mười tám tuổi hăng hái lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Bác kể, ngày 19 tháng 5 năm 1971, đúng dịp kỷ niệm sinh nhật Bác Hồ, cũng là ngày bác chính thức nhập ngũ. Khi ấy, khắp mọi miền đất nước vang lên lời hiệu triệu "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Không chút do dự, bác tạm biệt quê hương, cha mẹ và những người thân yêu để khoác lên mình màu áo lính. Hành trang mang theo chỉ là nắm đất quê hương, vài bộ quần áo và một trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào Đoàn 559, lực lượng làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông và vận chuyển chiến lược trên tuyến đường Trường Sơn. Bác đảm nhận công việc lái xe vận chuyển lương thực, thực phẩm phục vụ chiến trường. Đó là công việc tưởng chừng bình thường nhưng lại là "mạch máu" nuôi sống các đơn vị chiến đấu nơi tiền tuyến. Suốt từ năm 1971 đến tháng 8 năm 1975, chiếc xe của bác cùng đồng đội lặng lẽ vượt qua hàng nghìn kilômét đường rừng Trường Sơn. Những chuyến xe nối đuôi nhau băng qua núi cao, vực sâu, vượt suối, vượt đèo để đưa từng bao gạo, từng thùng lương thực đến tay các chiến sĩ đang ngày đêm chiến đấu. Nhắc đến quãng thời gian ấy, giọng bác bỗng chùng xuống khi nhớ về Quảng Trị – mảnh đất được mệnh danh là "túi bom" của cả nước. Bom đạn ngày đêm trút xuống, mặt đường vừa được san lấp thì lại bị cày xới. Có những đêm xe phải tắt hết đèn, chỉ lặng lẽ bám theo vệt bánh xe phía trước trong ánh sáng mờ nhạt của đèn gầm. Chỉ cần một chút sơ suất cũng có thể phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Thế nhưng, điều khiến chúng em xúc động nhất không phải là những hiểm nguy bác kể, mà là tinh thần lạc quan của những người lính. Giữa mưa bom bão đạn, trong cabin xe vẫn vang lên tiếng hát. Những câu ca át tiếng bom như tiếp thêm sức mạnh để các chiến sĩ vượt qua mọi gian khổ. Bác mỉm cười và nói: "Mỗi bao gạo, mỗi thùng lương thực đến được chiến trường là thêm một phần sức mạnh cho đồng đội cầm chắc tay súng. Chúng tôi chỉ mong xe đến nơi an toàn, còn gian khổ thì ai cũng sẵn sàng vượt qua." Lời nói giản dị ấy khiến chúng em hiểu rằng, phía sau mỗi chiến thắng không chỉ có những người trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, mà còn có biết bao con người âm thầm cống hiến trên những tuyến đường vận tải chiến lược. Những người lính lái xe như bác Nguyễn Bá Diệm đã góp phần giữ cho "mạch máu Trường Sơn" không bao giờ ngừng chảy. Sau hơn bốn năm rong ruổi trên những cung đường khói lửa, bác may mắn được trở về khi đất nước hoàn toàn thống nhất. Đối với bác, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm huân chương, mà là được chứng kiến ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày non sông thu về một mối, nhân dân được sống trong hòa bình. Đến hôm nay, thời gian đã phủ bạc mái tóc người lính năm xưa, nhưng ký ức về những chuyến xe Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim bác. Mỗi lần nhắc đến đồng đội, đến những cánh rừng đại ngàn hay những đêm vượt trọng điểm bom đạn, ánh mắt bác lại ánh lên niềm tự hào. Đó là niềm tự hào của một người lính Bộ đội Cụ Hồ đã dành cả tuổi trẻ để góp phần làm nên ngày toàn thắng. Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện của bác Nguyễn Bá Diệm vẫn còn đọng mãi trong lòng chúng em. Chúng em hiểu rằng, để có được cuộc sống yên bình hôm nay, biết bao người đã âm thầm hy sinh trên những cung đường không tiếng súng trực diện nhưng đầy bom đạn và hiểm nguy. Tuyến đường Trường Sơn năm xưa giờ đã trở thành con đường của hòa bình và phát triển. Nhưng dấu bánh xe của những người lính Đoàn 559 như bác Nguyễn Bá Diệm sẽ mãi in đậm trong lịch sử dân tộc. Những câu chuyện ấy sẽ tiếp tục truyền ngọn lửa yêu nước, lòng biết ơn và ý chí cống hiến cho các thế hệ hôm nay và mai sau, để mỗi người Việt Nam luôn tự hào về một thời hoa lửa oanh liệt của dân tộc.



