Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH LÀM NHIỆM VỤ HẬU CẦN GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Không chỉ trực tiếp cầm súng chiến đấu, Nguyễn Kim Xuyên còn có thời gian làm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần phục vụ chiến trường. Công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng ấy đã góp phần giữ vững sức chiến đấu cho đơn vị. Trong mưa bom, lửa đạn, từng gùi lương thực, từng chuyến vận chuyển đều mang theo trách nhiệm lớn lao. Đó là một “mặt trận không tiếng súng” nhưng đầy gian khổ và hy sinh.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1980, trong quá trình củng cố lực lượng, Nguyễn Kim Xuyên được phân công sang tổ hậu cần – vận tải chiến trường, thuộc Trung đoàn bộ binh đóng quân tại tỉnh Kiên Giang, tiếp tục làm nhiệm vụ trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam. Dù không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng công việc của bác vẫn đối mặt với vô vàn hiểm nguy.

Nhiệm vụ của bác là vận chuyển lương thực, đạn dược và thuốc men từ tuyến sau ra các chốt tiền tiêu, nhiều khi phải đi bộ hàng chục cây số qua rừng rậm, đồng nước và bãi mìn cũ.
Bác kể:
“Gùi hàng nặng lắm, có khi nặng hơn cả sức mình. Nhưng nghĩ đến anh em ngoài chốt đang thiếu gạo, thiếu đạn là lại cố bước tiếp.”

Những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm để tránh bị địch phát hiện. Trời tối đen, chỉ có ánh sao và trí nhớ dẫn đường. Có lần, cả tổ hậu cần lọt vào khu vực nghi có địch phục kích.
“Lúc ấy tim đập mạnh lắm. Chúng tôi phải nằm im hàng giờ trong bụi rậm, không dám cử động, chỉ sợ gây tiếng động.”

Khó khăn nhất không chỉ là hiểm nguy, mà còn là sự thiếu thốn kéo dài. Bác Xuyên nhớ lại:
“Có đợt gạo mốc, muối cũng không đủ, nhưng anh em vẫn chia nhau từng bát. Không ai than vãn, vì ai cũng hiểu mình đang làm gì.”

Dù công việc thầm lặng, nhưng những đóng góp của tổ hậu cần đã giúp các đơn vị tiền tiêu giữ vững trận địa, bảo đảm liên tục sức chiến đấu. Với tinh thần tận tụy và ý thức tổ chức kỷ luật cao, bác Nguyễn Kim Xuyên luôn được chỉ huy tin tưởng giao nhiệm vụ khó.

Khi xuất ngũ năm 1981, nhìn lại quãng đời quân ngũ, bác nói giản dị:
“Tôi không làm được điều gì lớn lao, chỉ làm tròn phần việc của một người lính. Nhưng tôi tự hào vì đã sống trọn vẹn với những năm tháng ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn