Người lính lần đầu biết sợ là gì
Ngày còn ở quê, tôi luôn nghĩ mình gan lắm.
Leo cây cao không sợ.
Đi đêm ngoài đồng không sợ.
Đánh nhau với đám trẻ trong làng cũng chẳng ngán ai.
Cho đến khi vào quân đội.
Tôi mới lần đầu hiểu cảm giác sợ thật sự là thế nào.
Đó là một đêm hành quân qua rừng.
Trời tối đen như mực. Chỉ nhìn thấy lờ mờ bóng người phía trước. Tiếng lá cây va vào nhau nghe rờn rợn.
Tôi đi giữa hàng quân mà tim đập liên hồi.
Không phải sợ ma.
Mà là sợ lạc đơn vị.
Ngày ấy rừng núi hoang vu lắm. Chỉ cần tụt lại phía sau vài phút là có thể mất dấu ngay.
Tiểu đội trưởng liên tục nhắc:
“Bám sát người trước mặt!”
Tôi gật đầu liên tục mà tay vẫn lạnh toát.
Có lúc đường dốc trơn quá, tôi trượt chân ngã nhào xuống bùn. Ba lô đập mạnh vào lưng đau điếng.
Một bàn tay kéo tôi dậy.
Là anh Hòa cùng tiểu đội.
Anh cười:
“Lính mới phải không?”
Tôi ngượng đỏ mặt nhưng cũng bật cười theo.
Đêm ấy tôi gần như không nói câu nào.
Chỉ cắm cúi bước.
Cho đến lúc nhìn thấy ánh lửa nghỉ chân phía trước mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngồi bên bếp lửa, tôi mới nhận ra người mình run lên vì lạnh và mệt.
Anh Hòa đưa cho tôi nửa củ sắn nướng rồi bảo:
“Sợ là bình thường. Quan trọng là vẫn bước tiếp.”
Câu nói ấy tôi nhớ mãi.
Sau này qua nhiều năm quân ngũ, tôi vẫn có những lúc sợ.
Sợ hành quân dài.
Sợ đồng đội bị thương.
Sợ thư nhà báo tin xấu.
Nhưng người lính không được phép dừng lại vì sợ.
Phải bước tiếp.
Tôi nghĩ điều lớn nhất quân đội dạy mình không phải cách cầm súng.
Mà là cách vượt qua nỗi sợ trong lòng.
Ngày xuất ngũ trở về, có người hỏi:
“Đi lính chắc gan lắm nhỉ?”
Tôi chỉ cười.
Vì tôi hiểu rằng người thật sự trưởng thành không phải người không biết sợ.
Mà là người biết sợ nhưng vẫn không bỏ hàng ngũ.
Tôi là Bùi Văn Chấn, sinh năm 1956, nhập ngũ năm 1975.
Cho đến giờ, tôi vẫn nhớ đêm rừng đầu tiên ấy — nơi một chàng trai tưởng mình rất gan dạ lần đầu nhận ra rằng lòng can đảm thật sự không nằm ở việc không sợ hãi, mà ở việc vẫn tiếp tục bước đi dù tim đang run lên.



