Người lính luôn ngồi cạnh cửa sổ
Trong doanh trại, chỗ ngủ nào tôi cũng thích chọn cạnh cửa sổ.
Đồng đội thường trêu:
“Ông tính ngắm trăng cả đêm à?”
Tôi chỉ cười.
Thật ra tôi thích ngồi gần cửa sổ vì ở đó có thể nhìn thấy bầu trời.
Ngày còn ở quê, nhà tôi nghèo lắm. Mùa hè cả nhà thường trải chiếu ngủ ngoài sân. Tôi nằm nghe tiếng côn trùng, nhìn sao trời rồi ngủ lúc nào không biết.
Vào quân đội, nhiều đêm nằm trong lán chật chội, tôi lại nhớ khoảng trời cũ ấy.
Cho nên cứ được nằm gần cửa sổ là thấy dễ chịu hơn.
Những năm tháng quân ngũ của tôi gắn với rất nhiều đêm thức khuya.
Có đêm trực gác.
Có đêm hành quân về muộn.
Có đêm nhớ nhà không ngủ được.
Mỗi lần như vậy, tôi thường ngồi tựa bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Có hôm trời đầy sao.
Có hôm chỉ toàn sương trắng.
Có hôm mưa gõ lộp bộp lên mái tôn nghe buồn đến nao lòng.
Tôi nhớ nhất mùa đông năm ấy.
Gió lạnh luồn qua khe cửa làm cả phòng co ro trong chăn mỏng. Một cậu lính trẻ ngủ cạnh tôi rét quá cứ kéo chăn kín đầu.
Tôi thức dậy thấy vậy liền lấy áo khoác phủ thêm cho cậu ấy.
Sáng ra cậu ngạc nhiên hỏi:
“Đêm qua ai đắp áo cho em thế?”
Tôi cười:
“Chắc ma.”
Cả phòng cười ầm lên.
Đời lính cực thật nhưng cũng đầy những tình cảm nhỏ bé như vậy.
Có những tối mất điện, cả phòng tối om. Anh em ngồi bên cửa sổ hóng gió rồi kể chuyện quê nhà.
Người kể về cánh đồng lúa.
Người nhớ dòng sông đầu làng.
Người nhớ tiếng mẹ gọi ăn cơm.
Còn tôi thường im lặng nghe.
Vì càng nghe càng nhớ nhà.
Có lần một đồng đội hỏi:
“Điệp này, hết nghĩa vụ rồi ông muốn làm gì đầu tiên?”
Tôi nghĩ rất lâu rồi đáp:
“Tôi muốn về nằm ngoài sân nhìn trời một đêm.”
Mọi người cười bảo tôi kỳ quặc.
Nhưng thật lòng lúc ấy tôi chỉ nhớ cảm giác bình yên của quê nhà.
Ba năm quân ngũ trôi nhanh hơn tôi tưởng.
Ngày xuất ngũ, trước lúc rời doanh trại tôi đứng rất lâu bên khung cửa sổ cũ nơi mình từng ngồi bao đêm.
Khung gỗ đã bong sơn. Một góc còn có vết khắc tên của ai đó từ nhiều năm trước.
Tôi chạm tay vào khung cửa rồi lặng lẽ quay đi.
Tự nhiên thấy nghèn nghẹn.
Vì tôi biết một phần tuổi trẻ của mình sẽ mãi ở lại nơi ấy.
Tôi là Vũ Văn Điệp, sinh năm 1954, nhập ngũ năm 1973.
Đến tận bây giờ, mỗi lần ngồi bên cửa sổ nhìn trời đêm, tôi lại nhớ doanh trại cũ, nhớ những người đồng đội năm xưa và nhớ một thời tuổi trẻ đã đi qua trong tiếng gió lùa qua ô cửa nhỏ của đời lính.


