Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH LƯU VĂN TIẾN – MỘT THỜI KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

NGƯỜI LÍNH LƯU VĂN TIẾN – MỘT THỜI KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Thanh Hóa03/09/2026Xã Yên Định (Xã Yên Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH LƯU VĂN TIẾN – MỘT THỜI KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Có những năm tháng đi qua cuộc đời con người, tưởng rằng thời gian có thể phủ mờ tất cả. Nhưng với người lính, có một khoảng thời gian càng xa lại càng nhớ. Đó là những năm tháng khoác trên mình màu xanh áo lính, sống giữa đồng đội, gian khổ, hiểm nguy nhưng cũng đầy tình người.

Với ông Lưu Văn Tiến, quãng đời quân ngũ từ năm 1972 đến năm 1999 chính là một phần ký ức như thế.

Năm 1972, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chàng trai trẻ Lưu Văn Tiến lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê nhà, hành trang của người lính khi ấy chẳng có gì nhiều ngoài chiếc ba lô, bộ quân phục, vài vật dụng cá nhân và một niềm tin giản dị: lên đường làm nhiệm vụ với Tổ quốc.

Phía trước là những điều không ai có thể biết trước.

Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày rèn luyện đầy gian khổ. Từ một người con của gia đình, ông dần học cách sống của một người lính: kỷ luật, chịu đựng gian khổ, biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những mong muốn riêng của mình.

Có những buổi hành quân kéo dài, đôi chân mỏi rã rời. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng gió thổi qua tán cây mà nhớ nhà da diết. Có những lúc chỉ một lá thư từ quê gửi tới cũng trở thành niềm vui lớn lao cho cả tuần, cả tháng.

Trong chiến tranh, tình đồng đội trở thành thứ tình cảm đặc biệt.

Người lính cùng nhau chia từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng hành quân, cùng chịu đói rét, cùng vượt qua những thời khắc hiểm nguy. Có những người hôm trước còn ngồi bên nhau nói

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn