Khác

Người lính mang bí danh Tư Hải

Vĩnh Long21/05/2026xã Đông Hải (xã Đông Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính mang bí danh Tư Hải

Ở vùng quê ven biển Đông Hải, thuộc Duyên Hải, nhiều người lớn tuổi vẫn còn nhớ đến một người cựu chiến binh hiền lành, ít nói nhưng sống đầy nghĩa tình – ông Nguyễn Văn Minh, bí danh Tư Hải. Ông sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ gắn liền với ruộng lúa, con nước và những mùa giông gió của vùng biển Nam Bộ.

Những năm cuối thập niên 1960, chiến tranh ngày càng ác liệt. Chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhiều thanh niên trong vùng lần lượt lên đường tham gia kháng chiến. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, Nguyễn Văn Minh tình nguyện gia nhập lực lượng bộ đội địa phương. Vì là người con thứ tư trong gia đình và từng hoạt động bí mật ở vùng ven biển nên đồng đội thường gọi ông bằng cái tên thân quen: Tư Hải.

Ban đầu, ông làm nhiệm vụ giao liên và vận chuyển lương thực qua các tuyến sông ngòi miền Tây Nam Bộ. Nhờ thông thạo đường nước, gan dạ và nhanh trí, Tư Hải nhiều lần đưa tài liệu, thuốc men vượt qua các đồn bốt nguy hiểm mà không để lộ tung tích. Sau đó, ông được điều động sang chiến trường Campuchia trong giai đoạn quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng Khmer Đỏ.

Những năm tháng ở chiến trường K là quãng đời ông không bao giờ quên. Rừng sâu, sốt rét, thiếu lương thực và những trận phục kích liên tiếp đã cướp đi biết bao đồng đội. Có lần đơn vị của ông bị vây giữa cánh rừng gần biên giới, lương thực cạn kiệt suốt nhiều ngày. Trong tình thế nguy cấp, Tư Hải đã tình nguyện dẫn một tổ nhỏ băng rừng tìm đường liên lạc với đơn vị bạn. Nhờ sự mưu trí và kinh nghiệm sinh tồn, ông cùng đồng đội vượt qua vòng vây, đưa được tiếp tế trở về cứu cả đơn vị.

Đồng đội kể rằng ông Minh là người rất gan dạ nhưng luôn sống chan hòa. Mỗi khi hành quân, ông thường nhường phần nước uống cho chiến sĩ trẻ hơn. Có đêm giữa rừng Campuchia lạnh buốt, ông cởi chiếc áo tăng duy nhất của mình để đắp cho một đồng đội đang sốt rét nặng. Chính tình cảm ấy khiến ai từng chiến đấu cùng ông đều kính trọng người lính quê Đông Hải.

Sau ngày hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông trở về quê hương với nhiều vết thương chiến tranh và căn bệnh sốt rét tái phát nhiều năm liền. Dù vậy, ông không than phiền mà bắt đầu gây dựng lại cuộc sống bằng nghề làm ruộng và nuôi thủy sản. Những năm khó khăn sau chiến tranh, ông luôn đi đầu trong các phong trào giúp đỡ hộ nghèo, hỗ trợ thanh niên lập nghiệp và vận động bà con đoàn kết xây dựng quê hương.

Khi tuổi ngày càng cao, ông Nguyễn Văn Minh vẫn giữ tác phong giản dị của người lính năm xưa. Bộ quân phục cũ được ông treo cẩn thận trong nhà như một ký ức thiêng liêng. Mỗi dịp họp mặt cựu chiến binh hay nói chuyện truyền thống cho thanh niên địa phương, ông thường nhắc rằng:

“Người lính chiến đấu không chỉ vì mình, mà vì quê hương được bình yên.”

Ngày nay, ở quê hương Đông Hải, nhiều người vẫn gọi ông bằng cái tên thân thương “chú Tư Hải” – người cựu chiến binh từng đi qua chiến trường Campuchia khốc liệt nhưng vẫn giữ trọn phẩm chất nghĩa tình, kiên cường của Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn