Bài viết

NGƯỜI LÍNH MANG HAI QUÊ HƯƠNG

Câu chuyện về Nguyễn Văn Lập – người lính Hy Lạp trong hàng ngũ Việt Minh

Bắc Ninh20/09/2026Đoàn xã Ea Rốk (Xã Ea Rốk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH MANG HAI QUÊ HƯƠNG

Câu chuyện về Nguyễn Văn Lập – người lính Hy Lạp trong hàng ngũ Việt Minh

Năm 1948, giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, tại chiến trường Liên khu 5 xuất hiện một người lính có cái tên nghe rất Việt Nam: Nguyễn Văn Lập.

Nhưng trước khi mang cái tên ấy, ông có tên là Kostas Sarantidis, một thanh niên người Hy Lạp.

Câu chuyện của ông bắt đầu từ một con đường rất khác.

Kostas từng ở trong hàng ngũ quân đội Pháp. Nhưng càng tiếp xúc với cuộc chiến tại Việt Nam, ông càng nhận ra mình không muốn tiếp tục đứng ở phía đối đầu với những người dân đang đấu tranh cho quê hương của họ.

Năm 1948, ông quyết định rời bỏ hàng ngũ quân đội Pháp và tìm đến lực lượng Việt Minh.

Đó không phải là một lựa chọn đơn giản.

Một người nước ngoài bước vào một đội quân mà mình chưa từng biết rõ. Ngôn ngữ khác biệt. Văn hóa khác biệt. Cuộc sống chiến đấu cũng hoàn toàn xa lạ.

Nhưng những người lính Việt Nam đã đón nhận ông.

Ông được đưa vào Đại đội 1, Tiểu đoàn 39, Trung đoàn 108, hoạt động tại chiến trường Liên khu 5. Từ đó, Kostas Sarantidis trở thành người lính có tên Việt Nam là Nguyễn Văn Lập.

Trong những năm tháng ở Việt Nam, ông sống cùng những người lính Việt.

Ông ăn cùng họ.

Sinh hoạt cùng họ.

Hành quân cùng họ.

Và cùng họ trải qua những ngày tháng gian khổ của cuộc kháng chiến.

Điều đáng nhớ là Nguyễn Văn Lập không xem mình chỉ là một người nước ngoài đang tạm thời ở Việt Nam.

Ông dần coi nơi đây như quê hương thứ hai.

Những người lính Việt Nam cũng coi ông như một người đồng đội thực sự.

Trong đơn vị, sự khác biệt về nguồn gốc dần trở nên nhỏ bé trước tình đồng đội.

Có lẽ chính trong những ngày tháng ấy, cái tên Nguyễn Văn Lập đã thực sự trở thành một phần cuộc đời ông.

Sau nhiều năm xa Việt Nam, ông trở về Hy Lạp.

Thời gian trôi qua.

Những người đồng đội năm xưa cũng mỗi người một nơi.

Có người tiếp tục trong quân ngũ.

Có người trở về quê.

Có người đã qua đời.

Và cũng có những người tưởng rằng mình sẽ không bao giờ còn gặp lại nhau.

Nhưng một ngày nọ, một mẩu tin trên Báo Quân đội nhân dân đã tạo nên một cuộc gặp lại đặc biệt.

Nguyễn Văn Lập khi ấy đã ở Hy Lạp. Ông nhắn rằng mình từng là chiến sĩ Việt Minh tại Liên khu 5 và mong muốn biết liệu những người đồng đội năm xưa còn ai nhớ đến mình hay không.

Một cựu chiến sĩ Trung đoàn 108 là Đại tá Võ Văn Minh đọc được bài báo.

Ông nhận ra ngay người lính năm xưa.

Đó chính là người đồng đội đã từng sống và chiến đấu cùng đơn vị với ông trong những năm 1948–1949.

Ông Minh viết thư cho Nguyễn Văn Lập. Nhưng vì không biết địa chỉ của người đồng đội cũ, lá thư được gửi đến Báo Quân đội nhân dân nhờ chuyển giúp.

Một lá thư.

Một cái tên.

Một ký ức tưởng như đã nằm lại hơn nửa thế kỷ.

Vậy mà cuối cùng, những người đồng đội vẫn tìm thấy nhau.

Cuộc gặp ấy có lẽ đặc biệt hơn bất kỳ lời kể nào về chiến tranh.

Bởi thời gian có thể làm thay đổi con người, thay đổi đất nước, thay đổi cuộc sống.

Nhưng ký ức về những người đã từng cùng mình chia sẻ những năm tháng khó khăn đôi khi vẫn còn nguyên vẹn.

Nguyễn Văn Lập sau này nhiều lần trở lại Việt Nam.

Ông được công nhận quốc tịch Việt Nam và được trao danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông trở thành trường hợp đặc biệt: một người nước ngoài nhưng đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình để chiến đấu trong hàng ngũ Việt Minh.

Điều khiến câu chuyện của ông trở nên đáng nhớ không chỉ nằm ở những thành tích trong chiến tranh.

Đó còn là câu chuyện về sự lựa chọn và tình người.

Một người sinh ra ở một đất nước xa Việt Nam hàng nghìn cây số nhưng cuối cùng lại gắn bó với Việt Nam bằng một tình cảm sâu sắc.

Ông từng nói về mình như một người có hai quê hương.

Một quê hương nơi ông sinh ra.

Và một quê hương đã trở thành nơi ông dành một phần quan trọng của tuổi trẻ.

Ngày nay, khi nhắc đến “Bộ đội Cụ Hồ”, người ta thường nghĩ đến những người lính Việt Nam.

Nhưng câu chuyện Nguyễn Văn Lập cho thấy hình ảnh ấy còn có sức lan tỏa vượt qua biên giới.

Bởi điều làm nên tình đồng đội không chỉ là cùng một quê quán hay cùng một ngôn ngữ.

Đó còn là sự sẻ chia, lòng tin và những năm tháng cùng nhau vượt qua khó khăn.

Nguyễn Văn Lập đã sống một phần tuổi trẻ của mình ở Việt Nam.

Ông học tiếng Việt, mang tên Việt Nam và có những người đồng đội Việt Nam.

Đến cuối đời, ông vẫn dành tình cảm đặc biệt cho đất nước mà ông từng chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH MANG HAI QUÊ HƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa