NGƯỜI LÍNH MANG THƯƠNG TẬT VỀ VỚI ĐỜI
Chiến tranh kết thúc, nhưng với nhiều người lính, nó còn tiếp tục trong thân thể – nơi những vết thương trở thành bạn đồng hành suốt đời.
Tôi mang về từ chiến tranh vài vết thương không bao giờ lành hẳn. Có những ngày trái gió trở trời, chúng nhức nhối như nhắc tôi rằng: chiến tranh chưa bao giờ rời đi hoàn toàn. Nhưng tôi không coi đó là bất hạnh.
Thương tật không làm tôi yếu đi, chỉ khiến tôi chậm lại. Tôi học cách chấp nhận giới hạn của mình, học cách sống hòa thuận với những cơn đau. Mỗi vết sẹo trên cơ thể là một dấu mốc của sự sống sót – và tôi biết ơn điều đó.
Có những đồng đội của tôi còn mang thương tật nặng hơn, có người không còn đủ tay chân, có người mang vết thương tâm lý suốt đời. So với họ, tôi vẫn còn may mắn. Chính suy nghĩ ấy giúp tôi không than vãn, không bi quan.
Người lính mang thương tật về với đời cần nhiều hơn sự cảm thông. Nhưng trên hết, họ cần được tôn trọng như những con người bình thường, không phải như những biểu tượng để thương hại. Tôi muốn được nhìn nhận bằng cách sống hôm nay, chứ không chỉ bằng những gì đã trải qua.
Tôi sống chậm, sống kỹ, và sống có trách nhiệm. Thương tật nhắc tôi nhớ rằng: mỗi ngày hòa bình đều là một món quà, và tôi phải sống sao cho xứng đáng với món quà ấy.



