Bài viết

Người lính mang trên mình hai dấu tích của chiến tranh

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính mang trên mình hai dấu tích của chiến tranh

Trong ký ức về chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh, những chiến công và những người lính nơi tuyến đầu. Nhưng chiến tranh còn để lại những câu chuyện khác, lặng lẽ hơn – câu chuyện về những con người trở về với thương tật trên cơ thể và những ảnh hưởng âm thầm của chất độc hóa học.

Ông Hoàng Văn Thế, sinh năm 1950, là một người con của quê hương Hoằng Lộc đã có những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với quân đội. Năm 1968, ông nhập ngũ tại Kho Kỹ thuật Hậu cần, Sư đoàn 23 – một vị trí thầm lặng nhưng rất quan trọng trong việc bảo đảm kỹ thuật, trang bị và hậu cần cho đơn vị.

Tuổi mười tám bước vào quân ngũ

Năm 1968, khi mới mười tám tuổi, ông Hoàng Văn Thế rời quê hương lên đường nhập ngũ.

Tuổi trẻ của ông khi ấy không gắn với những dự định bình thường như bao người cùng trang lứa. Thay vào đó là bộ quân phục, những ngày huấn luyện và nhiệm vụ được giao.

Làm việc tại Kho Kỹ thuật Hậu cần, Sư đoàn 23, ông thuộc về những người lính ở phía sau những trận chiến. Công việc của họ ít được nhắc đến nhưng lại không thể thiếu. Từ bảo đảm trang bị, kỹ thuật đến các nhu cầu hậu cần, tất cả đều phải được thực hiện cẩn thận để những người lính phía trước có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Đó là những công việc đòi hỏi sự bền bỉ, trách nhiệm và đôi khi cả sự hy sinh thầm lặng.

Khi chiến tranh để lại những vết thương

Những năm tháng chiến tranh đã đi qua cuộc đời ông Hoàng Văn Thế không phải một cách nhẹ nhàng.

Ông vừa là thương binh, vừa là nạn nhân chất độc da cam.

Hai danh phận ấy, nghe qua có thể chỉ là những dòng thông tin trong hồ sơ chính sách. Nhưng phía sau đó là cả một câu chuyện về một con người đã từng dành tuổi trẻ cho quân đội và sau này phải mang theo những hậu quả của chiến tranh trong cuộc sống.

Một vết thương có thể nhìn thấy trên cơ thể.

Nhưng những ảnh hưởng của chất độc hóa học lại có khi âm thầm hơn, kéo dài qua nhiều năm tháng. Đó là một phần đau thương của chiến tranh – khi tiếng súng đã ngừng từ rất lâu nhưng những hậu quả vẫn còn hiện diện trong cuộc sống của những người từng đi qua chiến trường.

Có lẽ vì vậy, khi nhắc đến chiến tranh, chúng ta không chỉ nên nhớ về ngày chiến thắng. Chúng ta còn cần nhớ đến những người đã trở về với thương tật, những người mang trong mình ảnh hưởng của chất độc hóa học và những gia đình phải cùng họ vượt qua những khó khăn sau chiến tranh.

Năm tháng không thể xóa ký ức

Đến năm 1976, một chặng đường quân ngũ của ông khép lại. Đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, những người lính trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng chiến tranh vẫn để lại dấu ấn trên cuộc đời ông.

Có thể hôm nay ông không còn nhắc nhiều về những gian khổ của ngày xưa. Những người lính thuộc thế hệ ấy thường vậy – họ ít kể về mình, ít nói về những mất mát mà bản thân đã trải qua.

Nhưng chính sự lặng lẽ ấy đôi khi lại khiến câu chuyện của họ trở nên xúc động hơn.

Bởi phía sau một người thương binh, một nạn nhân chất độc da cam là một người từng có tuổi trẻ, từng có những ước mơ và từng lựa chọn gác lại cuộc sống riêng để lên đường khi Tổ quốc cần.

Một lời nhắc về giá trị của hòa bình

Hôm nay, khi quê hương đã bình yên, câu chuyện của ông Hoàng Văn Thế giúp thế hệ trẻ hiểu rằng chiến tranh không chỉ nằm trong những trang sách lịch sử.

Chiến tranh vẫn hiện hữu trong những vết thương của người thương binh, trong những ảnh hưởng của chất độc da cam và trong ký ức của những người từng trải qua những năm tháng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn