Bài viết

NGƯỜI LÍNH MỘ TRẠCH VÀ NGƯỜI VỢ CHỜ ĐỢI

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng22/08/2026xã Đường An (Xã Đường An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về thời hoa lửa không được kể bằng những trận đánh lớn, cũng không có những chiến công được ghi thành những trang dài trong lịch sử.

Đôi khi, câu chuyện chỉ bắt đầu từ một người lính rời quê.

Ở thôn Mộ Trạch, xã Đường An, có một người con đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh. Đó là Liệt sĩ Vũ Duy Hải.

Ngày người lính ấy lên đường, phía sau ông là quê nhà, là người thân và người vợ trẻ. Những năm tháng chiến tranh khi ấy khiến sự chia ly trở thành điều quen thuộc với biết bao gia đình Việt Nam.

Người lính đi về phía chiến trường.

Người ở lại tiếp tục cuộc sống và chờ đợi.

Nhưng rồi có những người không bao giờ trở về.

Chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào những ngày hòa bình. Những người lính còn sống trở về quê hương, bắt đầu lại cuộc đời. Còn với những gia đình có người hy sinh, cuộc chiến dường như vẫn để lại một khoảng trống không thể lấp đầy.

Người vợ của Liệt sĩ Vũ Duy Hải là bà Vũ Thị Gái. Nhiều năm sau ngày chồng hy sinh, bà vẫn sống cùng ký ức về người đã ra đi.

Có lẽ trong những năm tháng ấy, điều người ở lại nhớ nhất không phải những điều lớn lao.

Đó có thể là dáng người quen thuộc trước ngày lên đường.

Một giọng nói.

Một lời dặn dò.

Hay đơn giản chỉ là hình ảnh người chồng bước ra khỏi cổng nhà mà không ai biết đó là lần cuối cùng họ được nhìn thấy nhau.

Thời gian trôi qua.

Mái tóc người vợ ngày một bạc.

Quê hương Mộ Trạch cũng đổi thay từng ngày.

Nhưng cái tên Vũ Duy Hải vẫn được nhắc đến như một người con đã hy sinh cho Tổ quốc.

Đầu năm 2026, nhân dịp Tết Nguyên đán, lãnh đạo xã Đường An đã đến thăm hỏi và tặng quà gia đình bà Vũ Thị Gái – vợ Liệt sĩ Vũ Duy Hải. Đây là một trong những gia đình chính sách tiêu biểu được địa phương trực tiếp thăm hỏi.

Một cuộc thăm hỏi hôm nay có thể chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn.

Nhưng phía sau đó là cả một lịch sử.

Bởi người đến thăm không chỉ đến với một gia đình.

Họ đến để tưởng nhớ một người lính đã không trở về và tri ân một người vợ đã dành cả cuộc đời mang trong mình ký ức về người chồng.

Đó cũng là một phần của thời hoa lửa ở Đường An.

Không chỉ có những người cầm súng ngoài chiến trường.

Mà còn có những người phụ nữ ở lại quê nhà, âm thầm chờ đợi, nuôi con, chăm sóc gia đình và mang theo nỗi nhớ suốt những năm dài.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng với người vợ của người lính Mộ Trạch, có lẽ ngày người chồng ra đi vẫn là một ký ức không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn