Cựu chiến binh

Người lính năm 1977

Trong dòng chảy lịch sử đầy biến động của dân tộc Việt Nam, có những con người lặng lẽ đi qua chiến tranh, mang theo trong tim lý tưởng yêu nước và tinh thần sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Ông tôi – Phạm Hữu Hằng là một trong những con người như thế.

Hưng Yên05/01/2026Phạm Hải Yến (THPT Nguyễn Trãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính năm 1977

Năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, nhân dân chưa kịp hưởng trọn vẹn niềm vui hòa bình thì chiến tranh lại một lần nữa bùng nổ ở biên giới Tây Nam. Trước sự xâm lược tàn bạo của tập đoàn Pol Pot – Campuchia, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã lên đường bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Trong dòng người ấy có ông tôi – khi ấy còn rất trẻ, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và ý chí kiên cường của người lính.

Ngày ông lên đường, gia đình tiễn ông đi trong lặng lẽ. Không có những lời hứa hẹn dài dòng, chỉ có ánh mắt quyết tâm và niềm tin sắt đá rằng: đất nước cần thì mình đi. Ông cùng đồng đội hành quân trong điều kiện vô cùng gian khổ: rừng rậm, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, thuốc men và luôn đối mặt với hiểm nguy rình rập. Những trận đánh ác liệt, những đêm không ngủ, những mất mát không thể gọi tên đã hun đúc trong ông bản lĩnh của một người lính thực thụ.

Chiến tranh không chỉ thử thách sức mạnh thể chất mà còn là phép thử khắc nghiệt đối với tinh thần con người. Giữa bom đạn và cái chết cận kề, ông tôi và đồng đội vẫn giữ vững niềm tin vào chính nghĩa, vào hòa bình, vào ngày được trở về. Chính tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng nơi chiến trường – đã giúp ông vượt qua tất cả.

Sau những năm tháng chiến đấu nơi biên giới Tây Nam, ông tôi may mắn trở về trong ngày đất nước yên bình, mang theo trên cơ thể và trong ký ức những dấu ấn không thể phai mờ của chiến tranh. Ông không kể nhiều về mình, chỉ lặng lẽ sống, làm việc và dạy con cháu bằng chính tấm gương của một người từng đi qua lửa đạn mà vẫn giữ trọn nhân cách và lòng yêu nước.

Hôm nay, khi ông vẫn còn sống bên con cháu, những câu chuyện về năm 1977 không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là một phần lịch sử sống. Đó là lời nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả tuổi xuân của biết bao con người như ông tôi.

Tôi luôn tự hào khi nhắc đến ông – một người lính chống Pol Pot, một chứng nhân của lịch sử, một tấm gương về lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính năm 1977 | Câu chuyện thời hoa lửa