Người lính năm ấy
Trong một lần trò chuyện, tôi có dịp nghe cựu chiến binh Tính, sinh năm 1956, nguyên Thượng úy, T1 Tiểu đoàn, kể lại những năm tháng ông từng sống và chiến đấu trong quân ngũ.
Ông Tính kể, những ngày ấy, tuổi trẻ của ông gắn liền với hành quân, với những đêm ngủ rừng và những lần đối mặt với hiểm nguy. Cuộc sống của người lính khi đó thiếu thốn đủ bề, nhưng điều khiến ông nhớ nhất lại là tình đồng đội.
“Ngày ấy anh em chúng tôi sống với nhau tình cảm lắm. Có gì ăn cùng ăn, có gì dùng cùng dùng. Gian khổ thì cùng chịu, nguy hiểm thì cùng nhau vượt qua.”
Ông kể về những ngày đơn vị hành quân. Có những chặng đường đi cả ngày lẫn đêm, đôi chân phồng rộp vì đường dài, cơm ăn không đủ no, có khi phải nghỉ tạm giữa rừng rồi lại tiếp tục lên đường.
Có những đêm, cả đơn vị đang nghỉ thì bất ngờ có lệnh báo động. Không ai kịp nghĩ nhiều, tất cả nhanh chóng vào vị trí. Trong ánh sáng mờ của những ngọn đèn, những người lính trẻ lặng lẽ kiểm tra lại trang bị, động viên nhau giữ vững tinh thần.
“Lúc ấy cũng có sợ chứ,” ông Tính cười. “Nhưng đã là người lính thì không thể để nỗi sợ của mình ảnh hưởng đến đồng đội. Cứ nhìn anh em bên cạnh là lại tự nhủ phải cố gắng.”
Điều ông nhớ nhất trong những năm tháng ấy là những người đồng đội đã cùng mình đi qua chiến tranh.
Có người sau này trở về quê, có người mang thương tật suốt đời, nhưng cũng có những người đã nằm lại nơi chiến trường.
Ông Tính kể rằng mỗi khi nhớ về họ, ông vẫn có cảm giác như những người lính năm xưa đang ngồi đâu đó bên cạnh mình. Vẫn những khuôn mặt trẻ, những tiếng cười, những câu chuyện giản dị sau mỗi ngày hành quân.
“Chúng tôi khi ấy còn trẻ lắm. Chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để được về nhà. Nhiều người đã không có cơ hội ấy.”
Nói đến đây, ông im lặng một lúc.
Ngoài kia, cuộc sống đã đổi thay rất nhiều. Những con đường năm xưa giờ đã có nhà cửa, xe cộ, những vùng đất từng đi qua bom đạn nay đã bình yên.
Nhưng với ông Tính, ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn chưa bao giờ mất đi.
Đó là những ngày tháng gian khổ nhưng đầy nghĩa tình; là những người đồng đội đã cùng ông chia nhau từng ngụm nước, từng miếng cơm; là những lời động viên giản dị trước mỗi lần lên đường.
Ông bảo:
“Bây giờ nhìn lại, tôi thấy điều quý nhất mình có được sau những năm tháng ấy chính là tình đồng đội. Chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng những người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy thì không bao giờ quên được.”
Câu chuyện của người cựu chiến binh sinh năm 1956 không chỉ là câu chuyện về một người lính.
Đó còn là ký ức của cả một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.
Và khi những người lính năm xưa kể lại câu chuyện của mình, lịch sử không còn là những con số hay những trang sách khô khan.
Lịch sử hiện lên qua những con người bằng xương bằng thịt, qua những ký ức đã đi cùng họ suốt cả cuộc đời.



