Bài viết

Người lính ngã xuống trên đồi sim

Người lính ngã xuống trên đồi sim

Gia Lai08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng tôi nằm ven con sông nhỏ, nơi mỗi mùa nước lên lại mang theo phù sa đỏ nặng. Ở đó có một người mà dân làng vẫn nhắc đến bằng tất cả sự kính trọng – chú Lâm. Chú là bộ đội thời kháng chiến chống Mỹ, đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày ấy, chiến tranh lan khắp nơi. Bom đạn giội xuống cánh đồng, xuống mái nhà tranh nghèo khó. Chú Lâm rời quê năm hai mươi tuổi, để lại người mẹ già và lời hẹn “Hòa bình con sẽ về”. Mẹ chú gói cho chú nắm cơm, dúi thêm chiếc khăn tay cũ rồi đứng nhìn con đi khuất sau rặng tre.

Ở chiến trường, chú Lâm là người lính dũng cảm. Đồng đội kể rằng chú luôn xung phong đi đầu trong những trận đánh ác liệt. Có lần đơn vị bị phục kích trên đồi sim, đạn bắn xối xả. Giữa làn khói mù mịt, chú đã lao lên kéo người đồng đội bị thương về phía sau an toàn. Nhưng khi quay lại yểm trợ cho tổ rút lui, chú trúng đạn.

Hôm ấy trời mưa rất to. Đồi sim tím ngắt trong chiều muộn. Đồng đội ôm chú, gọi tên chú trong tuyệt vọng. Chú chỉ kịp mỉm cười yếu ớt và nói: “Đừng lo cho tôi… phải giữ được trận địa…” Rồi chú lặng đi mãi mãi khi mới hai mươi ba tuổi.

Tin chú hi sinh được gửi về quê bằng một tờ giấy báo tử đã úa màu. Mẹ chú Lâm lặng người, đôi tay run run cầm tờ giấy. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ đặt tờ giấy lên bàn thờ, thắp một nén nhang rồi nhìn ra con đường làng. Con đường ấy, bà đã chờ con trở về suốt bao năm.

Sau ngày đất nước thống nhất, đồng đội đưa hài cốt chú về nghĩa trang liệt sĩ của huyện. Trên bia mộ khắc dòng chữ: “Liệt sĩ Nguyễn Văn Lâm – hi sinh vì Tổ quốc”. Mỗi dịp 27/7, học sinh trong làng lại đến thắp hương. Mọi người kể cho nhau nghe về chú – người đã ngã xuống để quê hương có ngày bình yên.

Giờ đây, đồi sim năm xưa đã phủ màu xanh của hòa bình. Trẻ con chạy chơi trên cánh đồng, không còn nghe tiếng bom đạn. Nhưng trong ký ức của dân làng, hình ảnh người thanh niên năm ấy vẫn sống mãi – người đã dành cả tuổi xuân cho độc lập tự do.

Sự hi sinh của chú Lâm không chỉ là mất mát của gia đình mà còn là niềm tự hào của quê hương. Nhờ những người như chú, đất nước mới có ngày hôm nay. Và mỗi khi đứng trước bia mộ trắng, tôi hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của biết bao người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn