Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH NGÃ XUỐNG TRONG NGÀY HÒA BÌNH

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Phan Duy Tiến, quê Ba Vì – Hà Tây, nhập ngũ tháng 2 năm 1975, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1977 tại Đà Nẵng do tai nạn mìn nổ và được an táng tại Quận 5 – Đà Nẵng. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Đỗ Văn Tờ. Đây là ký ức về một người lính thời hậu chiến, đã ngã xuống khi đất nước đã hòa bình nhưng vẫn còn nhiều hiểm nguy chưa kịp lùi xa.

Vĩnh Long01/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Người con của Ba Vì

Ba Vì – vùng đất bán sơn địa của Hà Tây, nơi núi đồi trùng điệp và cuộc sống gắn với thiên nhiên.

Phan Duy Tiến sinh ra và lớn lên tại đó.

Anh lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.

Nhưng khi đến tuổi trưởng thành, đất nước đã bước vào giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến.

Năm 1975, anh nhập ngũ.

Chương 2: Những ngày đầu quân ngũ

Tại đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Phan Duy Tiến bắt đầu cuộc sống người lính.

Đỗ Văn Tờ – người cùng nhập ngũ năm 1975 – nhớ lại:

“Tiến là người nhanh nhẹn, sống hòa đồng và rất trách nhiệm.”

Anh thích giúp đỡ đồng đội.

Luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Chương 3: Những ngày sau hòa bình

Năm 1975, đất nước thống nhất.

Nhưng cuộc sống của người lính vẫn chưa hết gian nan.

Bom mìn còn sót lại.

Những nhiệm vụ mới vẫn tiếp tục.

Đơn vị của Tiến được điều động làm nhiệm vụ tại miền Trung.

Chương 4: Đà Nẵng – vùng đất sau chiến tranh

Đà Nẵng những năm sau giải phóng vẫn còn nhiều dấu tích chiến tranh.

Bom mìn chưa được rà phá hết.

Địa hình tiềm ẩn nguy hiểm.

Phan Duy Tiến cùng đơn vị làm nhiệm vụ tại đây.

Chương 5: Những ngày công tác

Công việc không còn là những trận đánh lớn.

Nhưng vẫn đầy rủi ro.

Đỗ Văn Tờ kể:

“Anh Tiến làm việc rất cẩn thận, luôn nhắc anh em phải chú ý an toàn.”

Anh hiểu rõ sự nguy hiểm của bom mìn.

Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.

Chương 6: Tai nạn định mệnh

Một ngày năm 1977.

Trong khi làm nhiệm vụ, một quả mìn phát nổ.

Tiếng nổ vang lên bất ngờ.

Khói bụi bao trùm.

Phan Duy Tiến ngã xuống.

Không phải trong một trận đánh.

Mà trong một công việc tưởng chừng đã an toàn hơn.

Chương 7: Sự ra đi lặng lẽ

Anh ra đi khi đất nước đã hòa bình.

Không còn tiếng súng.

Nhưng vẫn còn những hiểm nguy từ chiến tranh để lại.

Sự hi sinh của anh lặng lẽ.

Nhưng không kém phần đau xót.

Chương 8: Nơi an nghỉ tại Đà Nẵng

Sau khi hi sinh, anh được an táng tại Quận 5 – Đà Nẵng.

Một nơi yên nghỉ giữa thành phố đã hồi sinh.

Anh nằm lại đó.

Xa quê hương Ba Vì.

Nhưng vẫn thuộc về đất mẹ.

Chương 9: Người ở lại

Đỗ Văn Tờ trở về.

Nhưng ký ức về Phan Duy Tiến vẫn còn.

“Một người lính vui vẻ… nhưng rất trách nhiệm.”

Ông nhớ những ngày cùng nhau làm nhiệm vụ.

Nhớ người đồng đội đã ra đi.

Chương 10: Người lính của thời hậu chiến

Phan Duy Tiến không chỉ là người lính của chiến tranh.

Anh còn là người lính của thời bình.

Một thời bình chưa trọn vẹn.

Khi bom mìn vẫn còn đó.

Chương 11: Ký ức còn mãi

Hôm nay, Đà Nẵng đã phát triển.

Những con đường mới mọc lên.

Nhưng ở đâu đó, vẫn có những người lính nằm lại.

Trong đó có Phan Duy Tiến.

Người lính ngã xuống trong ngày hòa bình.

Nguồn

  • Thông tin do ông Đỗ Văn Tờ (sinh năm 1955, Bảo Sơn – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1975; cấp bậc 4/; chức vụ Lái xe; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0988 662 892) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn