Người lính Nguyễn Đình Túc và những ngày trở về
Sau chiến tranh, người lính trở về quê hương.
Không còn tiếng súng.
Không còn những cuộc hành quân.
Không còn những ngày phải đối mặt với sự sống và cái chết.
Nhưng cuộc chiến trong cơ thể thì vẫn còn.
Ông Nguyễn Đình Túc mang theo thương tật trở về với gia đình, với quê hương và bắt đầu lại cuộc sống từ những điều rất nhỏ.
Người lính năm nào giờ trở thành một người dân bình dị. Ông sống, lao động và cùng mọi người xây dựng quê hương.
Có lẽ điều đáng quý nhất ở những người lính như ông là họ không coi mình là người đặc biệt. Họ trở về và tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến, như thể đó là điều rất đỗi bình thường.
Nhưng với thế hệ trẻ chúng tôi, chính sự bình dị ấy lại khiến câu chuyện của ông trở nên đặc biệt.



