Khác

Người lính Nguyễn Văn Khâm và những năm tháng không quên

Khánh Hòa22/08/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Lâm Sơn ((NT) Xã Lâm Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có những năm tháng đã đi qua,
Nhưng ký ức vẫn còn nguyên trong trái tim người lính.
Có những người đã dành cả tuổi xuân cho cách mạng,
Để hôm nay quê hương được sống trong hòa bình...”

Có những con người dành phần đẹp nhất của cuộc đời mình cho cách mạng. Họ đi qua chiến tranh bằng lòng tin, bằng ý chí và bằng một tình yêu giản dị dành cho quê hương, đất nước. Khi hòa bình trở về, những năm tháng ấy trở thành ký ức, nhưng là thứ ký ức không bao giờ phai mờ.

Trong hành trình tìm lại những câu chuyện về một thời hoa lửa, chúng tôi được biết đến ông Nguyễn Văn Khâm, sinh năm 1931, quê quán Đức Nhuận, Ba Tơ, Nghĩa Bình – người đã lên đường tham gia cách mạng từ những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Ngày người thanh niên Ba Tơ lên đường

Ngày 15 tháng 5 năm 1953, ông Nguyễn Văn Khâm chính thức nhập ngũ.

Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra quyết liệt. Đối với một người thanh niên quê Ba Tơ, được khoác lên mình bộ quân phục, đứng vào hàng ngũ những người chiến đấu vì độc lập dân tộc là một niềm vinh dự nhưng cũng là một sự lựa chọn đầy gian khổ.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông công tác tại bộ đội địa phương Ba Tơ. Từ quê hương, người chiến sĩ trẻ bắt đầu những tháng ngày gắn bó với đơn vị, với đồng đội và với nhiệm vụ bảo vệ quê hương.

Trong chiến tranh, cuộc sống của người lính không có những ngày tháng bình yên như hôm nay. Hành quân, trực chiến, làm nhiệm vụ trong điều kiện thiếu thốn là những điều thường xuyên. Mỗi người lính đều hiểu rằng phía trước mình có thể là hiểm nguy, nhưng phía sau là quê hương, là gia đình và là đồng bào đang mong chờ ngày đất nước được độc lập.

Một chặng đường dài gắn bó với cách mạng

Sau những năm tháng đầu tiên trong lực lượng địa phương, ông Nguyễn Văn Khâm tiếp tục công tác và tham gia nhiều giai đoạn hoạt động cách mạng khác nhau.

Bản kê khai quá trình tham gia hoạt động cách mạng của ông ghi lại những mốc thời gian nối tiếp nhau từ những năm 1953, 1954, 1960, rồi đến những năm 1972, 1973, 1975-1976. Những dòng chữ đã có phần phai mờ theo thời gian nhưng vẫn ghi lại dấu vết của một cuộc đời gắn bó với cách mạng.

Mỗi mốc thời gian là một chặng đường, mỗi đơn vị là một dấu ấn. Điều đó cho thấy người chiến sĩ năm xưa đã trải qua một hành trình dài, từ những năm đầu tham gia cách mạng cho đến khi đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, xây dựng.

Có lẽ với người ngoài, những con số trên giấy chỉ là những mốc thời gian. Nhưng với ông Nguyễn Văn Khâm, phía sau mỗi mốc thời gian ấy là những tháng ngày của tuổi trẻ, là đồng đội, là những lần hành quân, những nhiệm vụ đã hoàn thành và cả những ký ức mà thời gian không thể xóa nhòa.

Phần thưởng ghi dấu một đời cống hiến

Sau những năm tháng cống hiến cho cách mạng, ông Nguyễn Văn Khâm vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất.

Tấm Huân chương là phần thưởng cao quý ghi nhận những đóng góp của ông trong sự nghiệp kháng chiến. Nhưng có lẽ, đối với người lính, phần thưởng lớn nhất không chỉ nằm trên tấm Huân chương, mà còn nằm ở niềm tự hào khi biết rằng những năm tháng tuổi trẻ của mình đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp chung của dân tộc.

Bởi trong chiến tranh, mỗi người có một nhiệm vụ, một vị trí khác nhau. Có người trực tiếp cầm súng, có người làm công tác phục vụ chiến đấu, có người làm nhiệm vụ ở hậu phương. Nhưng tất cả đều chung một mục tiêu là góp sức mình cho ngày đất nước được hòa bình.

Những ký ức còn lại với thời gian

Chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm xưa nay đã bước sang tuổi xế chiều. Nhiều đồng đội đã không còn, nhiều địa danh chiến trường đã đổi thay, những con đường hành quân ngày trước giờ có thể đã trở thành những con đường quê bình yên.

Nhưng ký ức thì vẫn còn.

Có thể ông Nguyễn Văn Khâm không còn nhớ hết từng ngày tháng, từng địa điểm của những năm tháng đã qua. Nhưng chắc chắn trong sâu thẳm tâm trí người lính già vẫn còn đó hình ảnh của một thời tuổi trẻ, khi ông cùng đồng đội sống và chiến đấu vì một lý tưởng chung.

Nhìn lại cuộc đời mình, điều đáng tự hào nhất có lẽ là ông đã không đứng ngoài những năm tháng lịch sử của dân tộc. Ông đã góp phần của mình vào cuộc đấu tranh giành độc lập, để rồi hôm nay được chứng kiến quê hương đổi thay trong hòa bình.

Từ ngày 15 tháng 5 năm 1953 – ngày người thanh niên Nguyễn Văn Khâm lên đường nhập ngũ – đến những năm tháng sau này, cuộc đời ông đã gắn liền với một phần lịch sử của đất nước.

Một đời người – một phần ký ức của dân tộc

Có những câu chuyện lịch sử được ghi bằng những trang sách. Nhưng cũng có những câu chuyện được lưu giữ trong ký ức của những người từng trải qua.

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Khâm là một câu chuyện như thế.

Đó là câu chuyện về một người con quê hương Đức Nhuận, Ba Tơ, Nghĩa Bình, đã lên đường khi tuổi đời còn trẻ, đi qua những năm tháng gian lao và dành một phần quan trọng của cuộc đời mình cho cách mạng.

Hôm nay, khi thế hệ trẻ được sống trong một đất nước hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng tương lai, những câu chuyện như của ông càng trở nên quý giá. Bởi hòa bình không phải là điều tự nhiên có được. Đằng sau sự bình yên ấy là tuổi trẻ, là mồ hôi, là nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Một tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhất có thể ghi nhận những đóng góp của một người lính, nhưng không thể ghi hết những năm tháng đã đi qua.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, sức khỏe yếu dần, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm thầm nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đi trước và tiếp tục gìn giữ những giá trị mà cha ông đã đánh đổi cả tuổi xuân để vun đắp.

Ông Nguyễn Văn Khâm – một người lính của thế hệ đi trước, một nhân chứng của lịch sử, và cũng là một phần ký ức không thể thiếu trong câu chuyện về những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn