NGƯỜI LÍNH NHẢY DÙ XUỐNG ĐỒNG LỘC
Đêm 26 tháng 7 năm 1968, trên tuyến đường qua Hà Tĩnh, một chiếc máy bay vận tải quân sự của ta bay qua vùng trời Ngã ba Đồng Lộc. Dưới mặt đất, tuyến đường chiến lược vẫn đang bị bom Mỹ đánh phá dữ dội. Những hố bom liên tiếp xuất hiện, đường bị cắt đứt, xe vận tải không thể đi qua.
Trên máy bay là một nhóm cán bộ, chiến sĩ đang làm nhiệm vụ. Trong số đó có Nguyễn Văn Thạc, một cán bộ trẻ được giao nhiệm vụ đặc biệt.
Chiếc máy bay gặp sự cố và buộc phải hạ độ cao. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, những người trên máy bay phải nhanh chóng tìm cách thoát ra.
Nguyễn Văn Thạc nhảy dù xuống khu vực gần Đồng Lộc.
Nhưng dưới mặt đất lúc ấy không phải là một vùng đất bình yên. Bom có thể tiếp tục trút xuống bất cứ lúc nào. Những chiến sĩ thanh niên xung phong đang ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường và bảo đảm giao thông.
Người dân và lực lượng tại chỗ nhanh chóng tìm cách tiếp cận người vừa rơi xuống.
Sau đó, mọi người mới biết rằng chiếc máy bay đã gặp nạn trong quá trình làm nhiệm vụ. Những người trên máy bay đã phải đối mặt với một tình huống sống còn giữa vùng trời chiến tranh.
Đồng Lộc thời ấy là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn. Chỉ vài ngày trước đó, ngày 24 tháng 7, mười nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4 đã hy sinh khi đang san lấp hố bom.
Những câu chuyện như thế nối tiếp nhau trong suốt những năm chiến tranh.
Có người lái xe xuyên qua bom đạn.
Có người sửa đường ngay sau khi bom vừa dứt.
Có người mang hàng vào chiến trường.
Và có những người lính trên những chuyến bay vận tải phải chấp nhận nguy hiểm để đưa người và hàng hóa đến nơi cần đến.
Ngày nay, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành một khu di tích lịch sử. Con đường năm xưa đã được mở rộng, những đoàn xe chạy qua không còn phải lo máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Nhưng đứng giữa không gian yên bình ấy, người ta vẫn có thể hình dung một Đồng Lộc của hơn nửa thế kỷ trước: một con đường nhỏ giữa bom đạn, nơi mỗi người đi qua đều có thể phải đối mặt với cái chết.
Và chính những con người ấy đã giữ cho con đường không bị đứt.
Họ đi tiếp, để rồi một ngày đất nước được đi trên những con đường không còn tiếng bom.



