Người lính nơi cực Bắc Tổ quốc
Người lính nơi cực Bắc Tổ quốc
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người lính nơi cực Bắc Tổ quốc
Trong căn nhà giản dị ở xã Tân An, mỗi khi nhắc về những năm tháng quân ngũ, ánh mắt ông Hoàng Văn Tẩn, sinh năm 1962, lại ánh lên niềm tự hào xen lẫn sự trầm tư. Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày cầm súng bảo vệ biên cương Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh ấy.
Năm 1979, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông Hoàng Văn Tẩn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng biên giới phía Bắc vẫn chưa có được sự bình yên. Nhiều thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại những ước mơ riêng, khoác lên mình màu xanh áo lính để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc. Ông Tẩn cũng là một trong số đó.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động làm nhiệm vụ tại mặt trận biên giới Hà Giang – nơi được xem là một trong những chiến trường ác liệt trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Những dãy núi đá tai mèo dựng đứng, những con đường cheo leo, sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da cắt thịt đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên đối với người lính trẻ.
Ông nhớ lại, cuộc sống của bộ đội nơi biên giới vô cùng gian khổ. Có những ngày hành quân xuyên rừng, vượt núi hàng chục ki-lô-mét với ba lô nặng trên vai. Những bữa cơm chỉ có cơm độn và rau rừng, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Ban ngày bám trận địa, ban đêm thay nhau canh gác, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất nơi địa đầu Tổ quốc.
Điều mà ông luôn nhắc đến không phải là khó khăn của bản thân mà là tình đồng chí, đồng đội. Trong gian khổ, những người lính trẻ san sẻ cho nhau từng miếng lương khô, từng ngụm nước, động viên nhau vượt qua những tháng ngày đầy thử thách. Chính tình đồng đội đã trở thành điểm tựa để mỗi người lính thêm vững vàng trước hiểm nguy.
Mỗi lần nhớ về những năm tháng ấy, ông không quên những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Có người vừa nhận được thư nhà, có người còn chưa kịp trở về thăm cha mẹ sau nhiều năm xa cách. Sự hy sinh của các anh đã góp phần giữ vững từng đường biên, cột mốc, để đất nước có được cuộc sống hòa bình hôm nay.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Hoàng Văn Tẩn xuất ngũ trở về quê hương Tân An. Từ người lính nơi chiến trường, ông trở thành người nông dân cần cù, chăm lo phát triển kinh tế gia đình, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương và luôn gương mẫu trong cuộc sống. Dù ở bất cứ cương vị nào, phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn được ông gìn giữ.
Đối với thế hệ trẻ, ông thường tâm sự rằng hòa bình hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và nước mắt của các thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi đoàn viên, thanh niên cần biết trân trọng lịch sử, ra sức học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương.
Ông chia sẻ:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tình yêu Tổ quốc thì không bao giờ được phép phai nhạt. Các cháu không phải cầm súng như thế hệ chúng tôi, nhưng phải biết học tập thật tốt, lao động thật tốt, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó cũng là cách để tiếp nối truyền thống của cha anh."
Những lời kể mộc mạc của ông Hoàng Văn Tẩn không chỉ tái hiện một giai đoạn lịch sử đầy gian khó mà còn truyền đi thông điệp sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng gìn giữ hòa bình. Đó là những giá trị sẽ mãi được trao truyền từ thế hệ đi trước đến thế hệ hôm nay và mai sau, để ngọn lửa yêu nước luôn bừng sáng trong trái tim mỗi người con đất Việt.



