Cựu chiến binh

Người lính nuôi quân năm xưa

Giữa ký ức của những cựu chiến binh, có một hình ảnh rất đặc biệt. Đó không phải người cầm súng xông lên phía trước, cũng không phải người kéo pháo hay mở đường, mà là người lính nuôi quân – người giữ lửa cho những bữa cơm nơi chiến trường.

Tuyên Quang02/07/2026Phạm Huy Ngọ (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Linh Văn Hòa (Sinh năm 1953, nhập ngũ năm 1973, hiện là CCB thôn Tân Thắng xã Hùng An) từng là chiến sĩ nuôi quân của một đơn vị đóng quân ở vùng núi. Ông vẫn nói vui:

"Việc của chúng tôi là đánh thắng... cái đói trước khi đồng đội bước vào trận đánh."

Nghe thì giản đơn, nhưng để có được một bữa cơm nóng giữa chiến trường là cả một hành trình đầy gian nan.

Bếp Hoàng Cầm được đào sâu dưới lòng đất, khói được dẫn qua những đường hầm nhỏ để tỏa ra xa, tránh lộ vị trí. Mỗi lần nhóm bếp, ông và đồng đội phải lựa từng cành củi khô, đun lửa vừa đủ, giữ cho ngọn lửa cháy đều mà không bốc khói.

Có những ngày mưa rừng kéo dài, củi ướt hết, gạo cũng ẩm. Cả tổ phải thức từ nửa đêm để hong từng bao gạo, chẻ từng thanh củi nhỏ. Ai cũng hiểu rằng, nếu bữa sáng chậm một giờ, những người lính ngoài trận địa sẽ lên đường với chiếc bụng đói.

Khó khăn nhất là những chuyến đưa cơm lên chốt.

Cơm được nắm chặt trong lá chuối hoặc đựng trong những chiếc thùng giữ nhiệt đơn sơ. Người lính nuôi quân khoác lên vai những đôi quang gánh, băng qua đường rừng, leo dốc đá, men theo giao thông hào để đưa từng suất ăn đến đúng nơi, đúng lúc.

Có hôm vừa đến gần trận địa, tiếng pháo vang lên. Cả tổ vội ôm chặt những thùng cơm, trú vào hốc đá. Khi tiếng nổ vừa dứt, việc đầu tiên họ làm không phải là phủi bụi trên người, mà là mở nắp kiểm tra xem cơm còn nóng không.

Đến nơi, nhìn đồng đội nhận bát cơm bốc khói sau nhiều giờ chiến đấu, mọi mệt nhọc dường như tan biến.

Một chiến sĩ trẻ vừa ăn vừa cười:

"Chỉ cần có bát cơm nóng của các anh là chúng tôi có thêm sức."

Câu nói ấy trở thành phần thưởng lớn nhất của những người lính nuôi quân.

Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, những người từng chiến đấu ở nhiều vị trí khác nhau đều nhận ra ông Hòa. Họ ôm chầm lấy ông và nói:

"Ngày ấy, chúng tôi nhớ nhất là nồi cơm của anh."

Ông chỉ cười hiền:

"Chúng tôi không lập chiến công ngoài mặt trận. Chúng tôi chỉ cố gắng để đồng đội không phải chiến đấu khi bụng còn đói."

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người lính nuôi quân vẫn sống mãi trong ký ức của bao thế hệ quân nhân. Họ là những người âm thầm đứng phía sau, chăm lo từng bữa ăn, từng ca nước, từng nồi cháo cho thương binh. Không trực tiếp cầm súng trên tuyến đầu, nhưng họ góp phần giữ vững sức mạnh của cả đơn vị bằng sự tận tụy, trách nhiệm và tình yêu thương dành cho đồng đội.

Trong mỗi bữa cơm thời chiến là mồ hôi của người nuôi quân. Và trong mỗi chiến công của đơn vị, luôn có một phần công sức của những con người lặng lẽ ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính nuôi quân năm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa