Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính ôm khối bộc phá lao vào lô cốt trong trận đánh cuối cùng

Câu chuyện kể về một người lính Hà Tĩnh đã chiến đấu quả cảm trong một trận đánh ác liệt và ký ức về quyết định sinh tử cứu đồng đội.

Hà Tĩnh02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Tâm nhập ngũ năm 1967 khi vừa tròn 19 tuổi. Rời quê hương Hà Tĩnh với chiếc ba lô đơn sơ và lời dặn của mẹ phải giữ gìn sức khỏe, ông được điều động vào chiến trường miền Nam. Những năm tháng ấy, ông trải qua nhiều trận đánh ác liệt, nhưng điều ám ảnh nhất cuộc đời ông là trận đánh diễn ra vào đầu năm 1972 tại một cứ điểm kiên cố của địch.

Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm một khu lô cốt để mở đường cho lực lượng phía sau tiến lên. Địch phòng thủ rất mạnh, hệ thống hỏa lực dày đặc khiến nhiều đợt tiến công của ta bị chặn lại. Từ sáng sớm, pháo địch đã bắn dữ dội. Đất đá tung mù mịt, tiếng súng nổ dồn dập đến mức không ai còn phân biệt được đâu là tiếng súng của mình, đâu là tiếng súng của đối phương.

Khi đơn vị đang bị ghìm chặt dưới làn đạn, một lô cốt lớn của địch liên tục nhả đạn khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Nếu không phá được điểm này, cả mũi tiến công có thể thất bại. Lúc đó, chỉ huy ra lệnh tìm người mang bộc phá tiếp cận mục tiêu. Ông Tâm là một trong những người xung phong.

Ông kể quãng đường từ chiến hào lao lên phía trước chỉ vài chục mét nhưng dài như cả cuộc đời. Đạn cày xới đất trước mặt. Một đồng đội đi cùng ông trúng đạn ngã xuống. Ông vừa kéo người đồng đội vào vị trí an toàn vừa tiếp tục ôm khối bộc phá tiến lên. Khi chỉ còn cách lô cốt vài mét, ông bị mảnh đạn găm vào vai, máu chảy rất nhiều. Nhưng ông hiểu nếu dừng lại, đồng đội phía sau sẽ tiếp tục hy sinh.

Ông dùng toàn bộ sức lực còn lại lao đến sát công sự địch, đặt khối bộc phá rồi lăn người xuống hố đất gần đó. Một tiếng nổ lớn vang lên. Lô cốt bị phá hủy, đơn vị phía sau lập tức xông lên làm chủ trận địa.

Khi tỉnh lại ở trạm quân y, điều đầu tiên ông hỏi là trận đánh thắng hay chưa. Khi nghe đồng đội nói trận địa đã được giải phóng, ông bật khóc. Không phải vì đau đớn, mà vì ông nhớ đến những người đã nằm lại trong trận đánh ấy. Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại, ông luôn nhắc đến tên những đồng đội đã hy sinh trước khi nhắc đến bản thân mình. Ông nói danh hiệu anh hùng không thuộc về riêng ông, mà thuộc về tất cả những người đã không trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn