Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH PHÁ BOM MÌN

Câu chuyện về người lính công binh trực tiếp phá bom mìn – công việc đối mặt cái chết từng phút, mở đường an toàn cho bộ đội và nhân dân.

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với người lính công binh, bom mìn là kẻ thù vô hình. Nó không bắn trả, không phát tiếng động, nhưng chỉ cần một sai sót nhỏ là không còn cơ hội sửa sai. Ông Trịnh Văn Lâm là người đã nhiều lần đối diện bom mìn bằng đôi tay trần.

Ông Lâm được đào tạo phá bom mìn trong điều kiện chiến tranh gấp gáp. Dụng cụ thô sơ, chủ yếu dựa vào kinh nghiệm và sự bình tĩnh. Công việc của ông là mở đường, rà phá bom mìn trên các tuyến hành quân, quanh cầu, bến vượt, khu dân cư.

Mỗi lần tiếp cận quả bom chưa nổ, ông phải tách biệt hoàn toàn với xung quanh. Mọi âm thanh dường như biến mất. Chỉ còn nhịp thở và tiếng tim đập. Tay chạm vào thân bom lạnh ngắt, mồ hôi rịn ra dù trời lạnh.

Có quả bom cắm sâu, có quả nằm lộ thiên. Có bom còn nguyên kíp nổ, có bom đã biến dạng. Mỗi loại đòi hỏi cách xử lý khác nhau. Có lần, khi ông đang tháo kíp, đất đá rung lên vì một đợt bom khác nổ gần đó. Ông phải dừng tay, nằm im chờ yên, rồi mới tiếp tục.

Nguy hiểm không chỉ với bản thân, mà còn với đồng đội và dân. Nếu phá không triệt để, bom còn sót lại có thể gây hậu quả sau này. Vì thế, dù mệt mỏi, ông Lâm luôn kiểm tra lại kỹ từng vị trí.

Sau mỗi lần phá bom thành công, không có tiếng vỗ tay, không có huân chương tại chỗ. Chỉ là con đường được thông, đoàn quân đi qua an toàn. Nhưng với ông Lâm, đó là phần thưởng lớn nhất.

Sau chiến tranh, ông trở về quê. Đôi tay từng run rẩy khi phá bom mìn nay cầm cuốc làm ruộng. Nhưng ký ức phá bom mìn vẫn còn đó – ký ức về một công việc lặng lẽ, hiểm nguy, nơi người lính đã đối diện cái chết để người khác được sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn