Người lính pháo binh năm xưa
Ông Linh Minh Phúc (Sinh năm 1944, nhập ngũ năm 1964, hiện là CCB thôn Tân Hùng xã Hùng An) năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi sáng, sau khi chăm sóc khu vườn nhỏ trước nhà, ông lại ngồi lặng dưới gốc xoài, nhấp chén trà và ngắm tấm ảnh đen trắng chụp cùng khẩu pháo năm nào.
Ông Linh Minh Phúc (Sinh năm 1944, nhập ngũ năm 1964, hiện là CCB thôn Tân Hùng xã Hùng An) năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi sáng, sau khi chăm sóc khu vườn nhỏ trước nhà, ông lại ngồi lặng dưới gốc xoài, nhấp chén trà và ngắm tấm ảnh đen trắng chụp cùng khẩu pháo năm nào.
Ông từng là một người lính pháo binh.
Ông kể rằng, pháo binh ít khi nhìn thấy đối phương. Công việc của họ là tính toán thật chính xác, đưa từng viên đạn đến đúng mục tiêu để yểm trợ cho bộ binh phía trước.
Ngày ấy, mỗi khẩu pháo là tài sản vô cùng quý giá. Muốn đưa pháo lên trận địa phải huy động hàng chục người. Có những đoạn dốc dựng đứng, cả đơn vị phải dùng tời, dây cáp và sức người kéo từng mét một. Bàn tay ai cũng rớm máu vì dây thừng cứa, vai hằn vết đòn gánh, nhưng không một ai buông tay.
Đến trận địa, việc đầu tiên là ngụy trang khẩu pháo bằng cành cây và đất đá. Ban ngày hạn chế lộ vị trí, ban đêm mới tranh thủ điều chỉnh phần tử bắn, kiểm tra nòng pháo và chuẩn bị cơ số đạn.
Ông nhớ nhất những đêm chờ lệnh.
Cả trận địa im phăng phắc. Chỉ nghe tiếng gió và tiếng kim đồng hồ nhích từng giây. Mọi người ngồi bên khẩu pháo, ai cũng hồi hộp. Khi mệnh lệnh truyền xuống, cả kíp pháo lập tức vào vị trí.
Người mở khóa nòng.
Người đưa đạn.
Người đóng khóa.
Người ngắm bắn.
Người chỉ huy hô lớn:
"Kiểm tra!"
"Tốt!"
"Bắn!"
Tiếng nổ vang dội làm cả sườn núi rung chuyển. Ánh lửa lóe lên rồi nhanh chóng chìm vào màn đêm. Sau mỗi loạt bắn, cả kíp lại khẩn trương kiểm tra pháo, điều chỉnh phần tử và sẵn sàng cho nhiệm vụ tiếp theo.
Điều khiến ông xúc động nhất không phải là những trận địa rực lửa, mà là tình đồng đội.
Có những hôm mưa rừng kéo dài, cả đơn vị thay nhau che bạt để giữ đạn khô. Có người sốt cao vẫn xin ở lại trận địa vì không muốn thiếu một thành viên trong kíp pháo. Mỗi bữa cơm chỉ có rau rừng và chút lương khô, nhưng ai cũng nhường phần ngon hơn cho đồng đội vừa hoàn thành ca trực.
Ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương với mái tóc còn xanh. Rồi thời gian trôi qua, đồng đội mỗi người một nơi. Có người đã mãi mãi nằm lại chiến trường.
Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, ông mang theo tấm ảnh cũ. Những khuôn mặt trẻ trung trong ảnh giờ chỉ còn vài người còn sống. Ông vuốt nhẹ mép ảnh và nói:
"Người lính pháo binh không mong được nhớ đến vì những loạt đạn đã bắn. Chúng tôi chỉ mong thế hệ sau được lớn lên trong hòa bình, không bao giờ phải nghe tiếng pháo của chiến tranh."
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người lính pháo binh năm xưa vẫn còn in đậm trong ký ức của đồng đội và nhân dân. Họ là những con người bình dị, đã dành tuổi thanh xuân nơi trận địa, lặng lẽ góp sức mình để bảo vệ Tổ quốc. Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, câu chuyện của họ vẫn nhắc nhở mỗi người về giá trị của hòa bình, tình đồng đội và sự cống hiến thầm lặng của những người lính Việt Nam.



